CHỦ TỊCH TÔN ĐỨC THẮNG - MỘT ĐỜI GIẢN DỊ VÌ ĐẤT NƯỚC
Cuộc đời Tôn Đức Thắng không gắn với những câu chuyện hào nhoáng, mà nổi bật bởi một hành trình dài của lòng yêu nước, sự kiên trì và tinh thần tận tụy với đất nước và nhân dân.

Chủ tịch Tôn Đức Thắng, thường được nhân dân kính trọng gọi là Bác Tôn, sinh ngày 20/8/1888 tại Cù lao Ông Hổ, tỉnh Long Xuyên, nay thuộc thành phố Long Xuyên, tỉnh An Giang. Từ khi còn trẻ, ông đã sớm tham gia phong trào yêu nước và phong trào công nhân. Tại xưởng Ba Son ở Sài Gòn, ông tham gia tổ chức các cuộc đấu tranh của công nhân, từ đó gắn bó với con đường hoạt động cách mạng.
Những năm tháng hoạt động cách mạng của Tôn Đức Thắng trải qua nhiều thử thách, trong đó có nhiều năm bị thực dân Pháp giam cầm. Sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, ông trở lại hoạt động và được giao nhiều trọng trách trong bộ máy cách mạng, Quốc hội và Mặt trận. Ông từng giữ chức Trưởng ban Thường trực Quốc hội, Phó Chủ tịch nước và sau đó trở thành Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa vào năm 1969.
Một dấu mốc đặc biệt trong cuộc đời ông là năm 1969, sau khi Chủ tịch Hồ Chí Minh qua đời, Quốc hội bầu Tôn Đức Thắng làm Chủ tịch nước. Sau khi đất nước thống nhất, năm 1976, ông được Quốc hội khóa VI bầu làm Chủ tịch nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam đầu tiên.
Không chỉ được biết đến với những cương vị quan trọng, Bác Tôn còn được nhắc đến bởi lối sống giản dị, khiêm tốn và tinh thần gắn bó với nhân dân. Ông có gần 70 năm hoạt động cách mạng và hơn 10 năm trên cương vị Chủ tịch nước. Ông cũng là người đầu tiên được trao tặng Huân chương Sao Vàng, cùng nhiều phần thưởng cao quý khác.



