CHỦ TỊCH TÔN ĐỨC THẮNG – TẤM GƯƠNG ĐẠO ĐỨC CÁCH MẠNG SÁNG NGỜI
Tác giả: Lê Vân Hà

Chủ tịch Tôn Đức Thắng (1888 – 1980), sinh tại cù lao Ông Chưởng, xã Mỹ Hòa Hưng, thành phố Long Xuyên, tỉnh An Giang. Ông là nhà lãnh đạo kiệt xuất của Đảng và Nhà nước, người bạn chiến đấu thân thiết của Chủ tịch Hồ Chí Minh, vị Chủ tịch nước thứ hai của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa và Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam.
Xuất thân là một công nhân cơ khí tại xưởng Ba Son (Sài Gòn), ông sớm tham gia phong trào công nhân và trở thành người tổ chức cuộc đình công lừng lẫy của công nhân Ba Son năm 1925. Năm 1919, khi làm thủy thủ trên chiến hạm France của Pháp tại Biển Đen, ông đã dũng cảm kéo lá cờ đỏ ủng hộ Nhà nước Xô viết non trẻ vừa mới thành lập.
Năm 1929, Tôn Đức bị thực dân Pháp bắt giam và kết án 20 năm khổ sai, đày ra "địa ngục trần gian" Côn Đảo. Trong suốt 15 năm bị giam cầm khắc nghiệt tại hầm xay lúa và các trại giam, ông luôn giữ vững khí tiết kiên trung, thành lập Chi bộ Đảng trong tù và trở thành chỗ dựa tinh thần vững chắc cho các đồng chí cách mạng.
Sau Cách mạng Tháng Tám 1945, Tôn Đức Thắng giữ nhiều trọng trách lớn của Đảng, Nhà nước và Mặt trận Dân tộc Thống nhất. Dù ở vị trí lãnh đạo cao nhất, ông vẫn giữ lối sống vô cùng khiêm tốn, giản dị, chân thành và gần gũi với nhân dân. Cuộc đời gần 70 năm hoạt động cách mạng liên tục của ông là tấm gương sáng ngời về đạo đức công chính, lòng yêu nước nồng nàn và tinh thần đại đoàn kết dân tộc.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.


