Bài viết

CHÚ TỐNG ĐI NHƯNG KHÔNG LÂU NỮA CHÚ SẼ TRỞ VỀ

20/08/2026Phường Lâm Viên - Đà Lạt ((LĐ) Đoàn phường Lâm Viên - Đà Lạt)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày 06/6/1931, Bác Hồ, lúc này tên là Tống

Văn Sơ, bị cảnh sát Anh bắt giam tại Hồng Kông (Trung Quốc). Chúng định trao Bác cho thực dân Pháp ở Đông Dương nhưng bị dư luận phản đối. Chính quyền Anh ở tô giới Hồng Kông phải đưa vụ án ra xét xử. Luật sư Lôdơbi (Francis Henry Loseby) và một số đồng nghiệp của ông cả ở Luân Đôn giúp đỡ, đòi vụ án Tống Văn Sơ phải được trình lên Hoàng gia Anh. Nhờ đó, Bác chỉ bị xử nhẹ là phải rời khỏi Hồng Kông để đi đến bất cứ một nơi nào mình muốn. 

Nhưng đối với Bác lúc bấy giờ, khi rời khỏi Hồng Kông thì rất dễ bị bắt lại bởi sự thông đồng giữa thực dân Pháp ở khắp nơi và cảnh sát Anh tại các tô giới của họ. 

Ông Lôdơbi cùng vợ là bà Rôda bố trí để Bác lên một chuyến tàu đi Xinhgapo, định rồi từ đó đi sang châu Âu. 

Ông bà Lôdơbi đã có một đứa con là bé gái Patơrixia 6 tuổi. Em đã nhiều lần được theo mẹ đến thăm chú Tống tại nhà lao. Em rất mến người tù đặc biệt này. Cho nên trước cảnh phải xa cách, bà Rôda và bé Patơrixia khóc như phải chia tay khá lâu đối với một người thân.

Và chuyến đi ấy đúng như mọi người lo sợ, đến giữa đường thì Bác liền bị bắt lại.

Ông bà Lôdơbi lại tìm cách bí mật đón Bác ra khỏi nơi giam giữ mới và đưa Bác về ở ngay trong nhà riêng của mình. Không thể diễn tả hết lòng tốt, sự gan dạ, khôn khéo và nỗi vất vả của ông bà Lôdơbi trong những lần cứu giúp Bác.

Thế là bé Patơrixia không mấy khi chịu rời chú Tống, vì được chú kể chuyện, dạy hát và giúp cho học bài. Bà Rôda rất sung sướng khi thấy đứa con nhỏ của mình vui hẳn lên và thêm mau hiểu biết bên cạnh người khách nước Việt hiền hậu và thông thái. 

Nhưng ông bà Lôdơbi cũng biết, nguyện vọng của Bác là muốn rời khỏi Hồng Kông một cách an toàn càng sớm càng tốt. Vả lại giữ Bác ở lâu trong nhà mình thì rất dễ bị lộ nên họ lại phải cố lo liệu cho chuyến đi mới của Bác.

Thế rồi Bác bí mật lên một chiếc tàu khách khi nó rời bến Tây Long đi Nhật Bản. Hôm ấy, ông bà Lôdơbi sau khi lo đủ mọi việc cho chuyến đi của Bác thì giả đò thả bộ, dắt bé Patơrixia dạo chơi trên bến, nhưng thực chất là họ tới đấy để tiễn người khách mà bấy lâu họ đã hết lòng cưu mang, bảo vệ. 

Khi Bác bước chân xuống tàu, bé Patơrixia khóc, đòi trả chú Tống lại cho mình. 

Bà Rôda sợ lộ bí mật, vội bế con gái ra quãng đất trống mà nói nhỏ:

- Chú Tống đi nhưng không lâu nữa chú sẽ trở về để bày cho bé Patơrixia của mẹ học và hát.

Phải một lúc thật lâu, bé Patơrixia mới thôi chảy nước mắt. Nhìn con, bà Rôda cũng không nén khỏi xúc động.

Con tàu rẽ sóng chạy đến Hạ Môn tỉnh Phúc Kiến đúng vào dịp Tết Nguyên Đán, đầu năm 1933.

Vì công việc luôn bận bịu, chú Tống không có dịp trở lại Hồng Kông. Nhưng đến đầu năm 1960, Patơrixia đã có dịp được theo bố mẹ sang Hà Nội thăm chú Tống tức Chủ tịch Hồ Chí Minh.

Đó là một trong những đoàn khách ân nhân đặc biệt của Bác Hồ và của nhân dân Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn