Bài viết

CHÚ TRẦN PHƯỚC NGUYÊN – TỪ TUYẾN LỬA CAMPUCHIA ĐẾN CUỘC ĐỜI BÌNH DỊ NƠI QUÊ NHÀ

An Giang26/04/2026Trần Thị Ngọc Huyền (XÃ ĐOÀN ĐỊNH MỸ)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHÚ TRẦN PHƯỚC NGUYÊN – TỪ TUYẾN LỬA CAMPUCHIA ĐẾN CUỘC ĐỜI BÌNH DỊ NƠI QUÊ NHÀ

Trong dòng chảy lịch sử của vùng đất An Giang, những con người từng đi qua chiến tranh luôn mang trong mình những ký ức không thể phai mờ. Họ là những “chứng nhân sống”, kết nối quá khứ với hiện tại bằng chính cuộc đời mình. Chú Trần Phước Nguyên, hiện sinh sống tại phường Bình Đức, là một trong những con người như thế – một cựu thanh niên xung phong đã từng góp sức nơi chiến trường biên giới Campuchia.

Sinh ra và lớn lên trong bối cảnh đất nước còn nhiều biến động, chú Trần Phước Nguyên sớm ý thức được trách nhiệm của thế hệ mình. Khi Tổ quốc cần, chú đã tình nguyện tham gia lực lượng Thanh niên xung phong, rời quê hương để đến với chiến trường biên giới Tây Nam, trong đó có mặt trận Campuchia.

Đó là quyết định của một tuổi trẻ đầy lý tưởng – sẵn sàng gác lại những ước mơ riêng để góp phần bảo vệ độc lập, chủ quyền của đất nước.

Tại chiến trường Campuchia, chú Nguyên đảm nhận nhiệm vụ trong công tác hậu cần – một vị trí thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng. Chú cùng đồng đội vận chuyển lương thực, tải đạn, đảm bảo nguồn tiếp tế cho bộ đội nơi tuyến đầu.

Giữa rừng sâu, giữa những ngày mưa dầm và cái nắng khắc nghiệt, từng chuyến hàng được gùi trên vai không chỉ nặng bởi vật chất mà còn nặng cả trách nhiệm. Đường hành quân đầy hiểm nguy: bom mìn còn sót lại, địa hình hiểm trở, bệnh tật rình rập.

Nhưng với tinh thần của người thanh niên xung phong, chú và đồng đội vẫn kiên cường bám trụ. Bởi họ hiểu rằng:

“Hậu cần vững thì tiền tuyến mới mạnh.”

Những đóng góp thầm lặng ấy đã góp phần quan trọng vào sự thành công của các nhiệm vụ chiến đấu, giữ vững tuyến biên giới Tây Nam trong những năm tháng cam go.

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, chú Trần Phước Nguyên trở về quê hương An Giang. Không còn là người thanh niên nơi chiến trường năm xưa, chú trở lại với cuộc sống đời thường – lao động, xây dựng gia đình và tham gia các hoạt động tại địa phương.

Hôm nay, tại phường Bình Đức, chú sống một cuộc đời bình dị như bao người dân khác. Nhưng phía sau sự giản dị ấy là cả một quá khứ hào hùng.

Những ký ức chiến tranh vẫn còn nguyên vẹn trong chú – không phải để tự hào cá nhân, mà để nhắc nhớ về một thời gian khó, về giá trị của hòa bình. Với thế hệ trẻ, mỗi câu chuyện chú kể là một bài học sống động, chân thực hơn bất kỳ trang sách nào.

Câu chuyện của chú Trần Phước Nguyên cho thấy rõ một điều: lịch sử không chỉ nằm trong sách vở, mà còn hiện hữu trong chính những con người đã đi qua thời hoa lửa.

Họ là cầu nối giữa quá khứ và hiện tại:

  • Từ người lính hậu cần nơi tuyến lửa

  • Trở thành người dân lao động nơi quê nhà

  • Mang theo ký ức để truyền lại cho thế hệ sau

  • Chính họ đã làm cho lịch sử trở nên gần gũi, sống động và giàu cảm xúc hơn bao giờ hết.

    “Thời hoa lửa” đã lùi xa, nhưng những con người như chú Trần Phước Nguyên vẫn lặng lẽ góp phần giữ gìn ký ức lịch sử cho quê hương An Giang.

    Đó là hành trình đẹp của một đời người – từ cống hiến trong chiến tranh đến sống có ích trong thời bình. Và cũng chính từ những câu chuyện như thế, thế hệ hôm nay thêm hiểu, thêm trân trọng và thêm trách nhiệm với quê hương, đất nước.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn