Bài viết

CHỮ TRÊN BẢNG ĐEN VÀ MÁU TRÊN CHIẾN HÀO

Người thầy giáo trường làng Trực Tuấn đã gác lại phấn trắng bảng đen để cầm súng bảo vệ biên cương, rồi lại trở về gieo chữ giữa bộn bề hậu chiến. Hiện nay, ông là người giữ hồn cho công tác khuyến học, dùng tri thức để thắp sáng tương lai cho những mảnh đời nghèo khó tại quê nhà

Ninh Bình19/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thầy Tâm vốn là người con của đất học Phương Để, xã Trực Tuấn. Những năm 1960, thầy là thần tượng của biết bao học trò bởi giọng giảng bài trầm ấm và những nét chữ tròn trịa như in. Thế nhưng, khi Tổ quốc cần, thầy đã cất cuốn giáo án vào đáy ba lô để lên đường ra mặt trận. Ngôn ngữ của thầy năm ấy là sự kết hợp giữa chất trí thức hào hoa và sự quyết liệt của một người lính trinh sát. Trong những đêm tối nằm chờ địch trên cao điểm, thầy vẫn tranh thủ dùng mẩu bút chì nhỏ ghi lại những vần thơ về mái trường, về dòng sông Ninh xanh ngắt để tiếp thêm nghị lực cho đồng đội.

Ông nhớ mãi những "lớp học đặc biệt" dưới hầm hào Quảng Trị. Dưới ánh pháo sáng chập chờn, thầy Tâm lại trở thành người thầy, dạy cho những người lính trẻ chưa kịp học hết lớp 7 cách viết thư về cho gia đình, cách tính tọa độ pháo binh bằng hình học sơ cấp. Hình ảnh thầy Tâm với chiếc kính cận dày cộm, một tay ôm súng, một tay cầm mẩu than vẽ sơ đồ chiến thuật trên vách hầm đất đã in sâu vào tâm trí bao người. "Con chữ cũng có sức mạnh như đạn dược, nó giữ cho người lính không bị mất phương hướng giữa cái chết," ông tâm sự, đôi bàn tay gầy guộc khẽ chạm vào vết sẹo cũ trên cánh tay – dấu tích của một lần che chắn cho học trò-đồng đội dưới mưa bom.

Trở về xã Trực Tuấn sau ngày đại thắng, thầy Tâm tiếp tục bám trụ với bục giảng. Hiện tại, dù đã nghỉ hưu từ lâu, ông vẫn là "linh hồn" của Hội Khuyến học thôn Phương Để. Ông dành phần lớn thời gian để vận động các nhà hảo tâm, chăm chút cho từng suất học bổng cho học sinh nghèo. Nhìn thầy Tâm ân cần chỉ bảo các cháu nhỏ học bài trong căn nhà đầy sách, người ta thấy một cuộc đời chưa bao giờ ngừng gieo hạt. Với thầy, hòa bình chính là khi mỗi đứa trẻ ở Trực Tuấn đều được cầm bút thay vì cầm súng, và mỗi trang vở trắng chính là đài hoa đẹp nhất dâng lên những người đồng đội đã nằm lại phía sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CHỮ TRÊN BẢNG ĐEN VÀ MÁU TRÊN CHIẾN HÀO | Câu chuyện thời hoa lửa