Bài viết

Chú Tư Đục – Tiếng đục đẽo của người đặc công thủy

Vĩnh Long19/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nếu có dịp đi ngang qua bến đò cũ thuộc phường Long Châu, bạn sẽ nghe thấy tiếng đục, tiếng búa lách cách đều đặn phát ra từ một xưởng mộc nhỏ. Chủ nhân của xưởng mộc ấy là chú Tư Đục, tên thật là Nguyễn Văn Tư, một cựu hàng binh đặc công thủy lừng lẫy một thời trên sông nước miền Tây. Năm xưa, chú Tư nổi tiếng với tài bơi lặn hàng giờ dưới nước, áp sát và đánh chìm nhiều tàu chiến của địch. Trong một trận đánh ác liệt năm 1972, một mảnh đạn pháo đã găm sâu vào khớp gối chân phải của chú, khiến chú vĩnh viễn mất đi sự linh hoạt của một "con rái cá" chiến trường.

Trở về quê hương với chiếc chân đi tập tễnh, chú Tư không để mình trở thành gánh nặng cho gia đình và xã hội. Gom góp số vốn ít ỏi từ trợ cấp thương binh, chú quyết định nối nghiệp nghề mộc truyền thống của cha ông. Những ngày đầu, việc đứng hàng giờ bên bàn máy cưa, máy bào khiến cái chân đau của chú sưng vù, nhức nhối mỗi khi thời tiết thay đổi. Nhưng ý chí kiên cường của người lính đặc công không cho phép chú gục ngã. Chú tự chế ra những chiếc ghế tựa đặc biệt để có thể ngồi làm việc, điều chỉnh tư thế sao cho giảm áp lực lên chân phải.

Bằng đôi bàn tay khéo léo và óc thẩm mỹ thiên bẩm, chú Tư Đục đã thổi hồn vào những súc gỗ vô tri vô giác. Những bộ bàn ghế, tủ thờ, hay những bức tranh điêu khắc phong cảnh miền Tây sông nước do chú làm ra luôn có đường nét tinh xảo, chắc chắn và có hồn. Chú Tư rất kỹ tính, mỗi sản phẩm trước khi xuất xưởng đều phải đạt đến độ hoàn hảo nhất định. Chú bảo: "Người lính làm cái gì cũng phải có trách nhiệm và uy tín. Khách hàng tin tưởng mình thì mình không được làm ẩu."

Xưởng mộc của chú Tư không chỉ là nơi mưu sinh, mà còn là mái nhà chung của nhiều thanh niên lầm lỡ hoặc có hoàn cảnh khó khăn trong phường. Chú nhận họ vào làm, tận tình dạy nghề miễn phí, nuôi ăn ở và truyền dạy cho họ cả đạo đức làm người. Nhiều người từ tay trắng, nhờ sự bảo ban của chú Tư nay đã trở thành những thợ mộc lành nghề, có cuộc sống ổn định. Tiếng đục đẽo của chú Tư Đục vẫn vang lên mỗi ngày, như một bản nhạc ca ngợi ý chí vươn lên không ngừng của người lính cụ Hồ giữa thời bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chú Tư Đục – Tiếng đục đẽo của người đặc công thủy | Câu chuyện thời hoa lửa