CHÚ ÚT DẶM – KÝ ỨC VỀ CHIẾN TRANH BIÊN GIỚI TÂY NAM
CHÚ ÚT DẶM – KÝ ỨC VỀ CHIẾN TRANH BIÊN GIỚI TÂY NAM
***
Trong những năm tháng chiến tranh biên giới Tây Nam đầy khói lửa, khi tiếng súng nơi biên cương vẫn chưa ngừng vang vọng, nhiều người con của quê hương Phú Tân đã lên đường nhập ngũ, sẵn sàng hy sinh tuổi xuân để bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc. Giữa lớp lớp những người lính năm xưa, có một nhân chứng vẫn còn sống và kể lại cho thế hệ sau nghe về một thời oanh liệt – đó là chú Út Dặm, người lính thuộc Binh chủng Pháo binh, từng chiến đấu anh dũng tại biên giới Tây Nam.
Ngày 13 tháng 3 năm 1983, chàng thanh niên quê Phú Tân khi ấy mới đôi mươi, tràn đầy nhiệt huyết, đã tình nguyện lên đường nhập ngũ. Chú sinh hoạt tại đơn vị Đại đội 4, Tiểu đoàn 22, Sư đoàn 8 với chuyên ngành Binh chủng Pháo binh. Những năm tháng đầu quân là chuỗi ngày gian khổ nhưng đầy tự hào, nơi người lính trẻ học cách sống kỷ luật, rèn luyện bản lĩnh thép, và chiến đấu trong điều kiện khắc nghiệt nơi biên giới.
Tiếng pháo vang lên giữa núi rừng biên cương không chỉ là âm thanh của chiến trận, mà còn là lời khẳng định chủ quyền, lòng kiên định của quân dân Việt Nam trước kẻ thù xâm lấn. Trong suốt những năm tháng ấy, chú cùng đồng đội đã tham gia nhiều trận đánh ác liệt, trải qua những giây phút hiểm nguy, thiếu thốn nhưng vẫn một lòng vì Tổ quốc, vì nhân dân.
Đến ngày 02 tháng 9 năm 1986, khi đất nước đang kỷ niệm Quốc khánh, trong một chuyến hành quân chiến đấu, chú không may đạp phải mìn, bị thương nặng. Giây phút ấy, chiến trường vẫn còn khói bụi, đồng đội kịp thời đưa chú ra tuyến sau cứu chữa. Sau đó, chú được chuyển về tỉnh An Giang, điều trị và dưỡng thương tại Trại tập trung Rạch Gòi Bé. Những ngày nằm viện là những ngày đầy thử thách – vết thương thể xác đau đớn, nhưng tinh thần người lính vẫn kiên cường, không gục ngã. Trong gian khó, chú luôn tin tưởng vào ngày trở về, tin vào sự hồi sinh của đất nước sau chiến tranh.
Sau một thời gian dài điều trị và phục hồi sức khỏe, đến năm 1987, chú được xuất ngũ, trở về quê hương Phú Tân thân yêu. Quê hương khi ấy vẫn còn nhiều khó khăn, nhưng trong lòng người lính đã qua chiến tranh, không có gì quý giá hơn là được sống bình yên, được nhìn thấy ruộng đồng xanh trở lại, được nghe tiếng cười trẻ thơ giữa làng xóm.
Trở về đời thường, chú lập gia đình, xây dựng cuộc sống mới từ đôi bàn tay cần cù và ý chí kiên cường. Giờ đây, khi mái tóc đã điểm sương, chú có ba người con, cuộc sống ổn định, hạnh phúc. Dù những năm tháng chiến đấu đã lùi xa, nhưng ký ức về một thời lửa đạn vẫn còn nguyên trong tâm trí người lính pháo binh ấy – những đồng đội đã ngã xuống, những đêm hành quân đầy mưa gió, những buổi sáng bình minh nơi biên giới với tiếng pháo rền vang giữa đại ngàn.
Chú luôn nhắc nhở con cháu rằng: “Hòa bình hôm nay là thành quả của biết bao máu xương, nên phải biết trân trọng, gìn giữ và sống sao cho xứng đáng với thế hệ cha anh đi trước.”
Những câu chuyện của chú, của lớp người đi trước, chính là bài học sống động về lòng yêu nước, tinh thần quả cảm và niềm tự hào dân tộc. Đó cũng là hành trang quý báu để thế hệ trẻ xã Phú Tân hôm nay tiếp nối truyền thống, ra sức học tập, lao động và cống hiến, góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp, văn minh.


