Chu Văn An
Chu Văn An (1292–1370), quê tại Thanh Trì, Hà Nội, là nhà giáo vĩ đại, nhà hiền triết lỗi lạc bậc nhất trong lịch sử phong kiến Việt Nam, được tôn vinh là "Vạn thế sư biểu" (người thầy của muôn đời). Ông suốt đời gắn bó với sự nghiệp giáo dục, mở trường học tại quê nhà để truyền dạy tri thức và đạo lý làm người cho hàng ngàn học trò, trong đó có nhiều người sau này trở thành danh thần rường cột của đất nước. Dưới thời vua Trần Dụ Tông, khi triều đình bắt đầu hủ bại và lộng quyền, ông đã dũng cảm dâng sớ xin chém 13 tên nịnh thần (Thất trảm sớ), thể hiện khí phách thanh cao của một bậc sĩ phu chân chính không sợ cường quyền. Khi vua không nghe sớ, ông đã cáo quan về ở ẩn, tiếp tục dạy học và nghiên cứu cho đến cuối đời. Tấm gương sáng ngời về đạo đức, sự liêm khiết và tâm huyết với giáo dục của Chu Văn An mãi là ngọn đuốc soi sáng cho các thế hệ nhà giáo Việt Nam.



