Chu Văn An – Người thầy giữ khí tiết
Nguyễn Thị Hồng Vân
Trong lịch sử dân tộc Việt Nam, có những người không cầm gươm ra trận nhưng vẫn được nhớ đến như những người chiến đấu vì đất nước. Vũ khí của họ không phải giáo mác, mà là tri thức, đạo lý và khí tiết. Chu Văn An chính là một con người như thế.
Chu Văn An sinh năm 1292, quê ở vùng Thanh Liệt, nay thuộc Hà Nội. Ông nổi tiếng là người học rộng, có tài và đặc biệt coi trọng đạo đức. Dù có cơ hội làm quan, ông không đặt danh lợi lên trên việc học và việc giữ gìn phẩm giá.
Sau khi đỗ Thái học sinh, Chu Văn An không vội tìm kiếm quyền lực hay giàu sang. Ông mở trường dạy học tại quê nhà, thu nhận học trò và dành cả cuộc đời để truyền đạt kiến thức, đạo lý.
Tiếng tăm của ông ngày càng lan rộng.
Học trò tìm đến ngày một đông, trong đó có nhiều người sau này trở thành những nhân vật quan trọng của triều đình.
Chu Văn An được nhân dân kính trọng không chỉ vì học vấn uyên bác, mà còn bởi tấm lòng của một người thầy.
Ông tin rằng giáo dục không chỉ là dạy con người biết chữ.
Giáo dục còn là dạy con người biết sống ngay thẳng, biết phân biệt đúng sai và biết đặt lợi ích của đất nước, của nhân dân lên trên lợi ích cá nhân.
Sau này, Chu Văn An được vua Trần Minh Tông mời ra làm quan, giữ chức Tư nghiệp Quốc Tử Giám, tức người đứng đầu cơ quan giáo dục cao cấp của triều đình.
Tại Quốc Tử Giám, ông tiếp tục sự nghiệp giáo dục và góp phần đào tạo nhân tài cho đất nước.
Nhưng đến thời Trần Dụ Tông, triều chính ngày càng có nhiều vấn đề. Một số quan lại quyền thế lộng hành, trong khi đời sống nhân dân gặp nhiều khó khăn.
Chu Văn An không im lặng.
Ông dâng “Thất trảm sớ”, xin chém bảy kẻ nịnh thần.
Vua không chấp thuận.
Trước tình thế ấy, Chu Văn An quyết định từ quan, trở về Chí Linh mở trường dạy học và sống cuộc đời thanh cao.
Đó là một lựa chọn khiến hậu thế phải kính phục.
Ông có thể tiếp tục ở lại triều đình.
Ông có thể giữ chức vị và hưởng cuộc sống quyền quý.
Nhưng ông đã lựa chọn khí tiết.
Ông thà rời bỏ quyền lực còn hơn nhìn thấy những điều sai trái mà không dám lên tiếng.
Chính vì vậy, Chu Văn An không chỉ được nhớ đến như một nhà giáo.
Ông trở thành biểu tượng của người trí thức có trách nhiệm với đất nước.
Cuộc đời ông khiến tôi nhận ra rằng yêu nước không chỉ là cầm vũ khí chống giặc.
Yêu nước còn là dám nói điều đúng.
Là dám bảo vệ lẽ phải.
Là giữ được nhân cách ngay cả khi đứng trước quyền lực.
Chu Văn An đã dành cả cuộc đời cho giáo dục. Ông tin rằng muốn đất nước mạnh thì phải có những con người có tri thức và đạo đức.
Có lẽ vì thế, dù đã hơn sáu trăm năm trôi qua, tên tuổi ông vẫn được nhắc đến với sự kính trọng đặc biệt.
Người đời tôn ông là Vạn thế sư biểu – người thầy của muôn đời.
Một danh hiệu không chỉ dành cho tài năng, mà còn dành cho nhân cách.
Ngày nay, chúng ta được học tập trong những ngôi trường khang trang, có cơ hội tiếp cận tri thức rộng lớn hơn bao giờ hết. Nhưng câu chuyện về Chu Văn An vẫn nhắc nhở mỗi người rằng tri thức chỉ thực sự có giá trị khi đi cùng đạo đức.
Chu Văn An – người thầy lớn của dân tộc, người dám nói lên sự thật, dám rời bỏ quyền lực để giữ gìn khí tiết và dành trọn cuộc đời cho sự nghiệp giáo dục.
Ông không để lại những chiến công trên chiến trường.
Nhưng ông để lại một ngọn lửa khác.
Ngọn lửa của tri thức, của lẽ phải và của một nhân cách không khuất phục trước quyền lực.
Ngọn lửa ấy đã cháy qua hơn sáu thế kỷ.
Và hôm nay, nó vẫn soi sáng con đường học tập, sống tử tế và trở thành người có ích cho đất nước.



