Bài viết

CHU VĂN AN – NGƯỜI THẦY GIỮ TRỌN KHÍ TIẾT GIỮA CHỐN QUAN TRƯỜNG

Tác giả: Phan Thị Thanh Thuỷ

Hà Nội22/08/2026phường Chu Văn An (Phường Chu Văn An)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong lịch sử giáo dục Việt Nam, Chu Văn An là một trong những người thầy được nhắc đến với sự kính trọng đặc biệt. Ông sống vào thời Trần, khoảng thế kỷ XIV, quê ở làng Văn Thôn, xã Quang Liệt, huyện Thanh Đàm, nay thuộc khu vực Thanh Trì, Hà Nội. Từ nhỏ, Chu Văn An nổi tiếng là người ham học, có tư chất và giữ gìn phẩm cách. Sau khi đỗ đạt, thay vì tìm kiếm danh lợi, ông mở trường dạy học, thu nhận học trò và trở thành một người thầy có ảnh hưởng lớn. Điều khiến hậu thế nhớ đến ông không chỉ nằm ở kiến thức uyên bác mà còn ở quan niệm rất rõ ràng về việc học và việc làm người: học không chỉ để biết, mà còn để tu dưỡng nhân cách và giúp ích cho xã hội.

Tên tuổi Chu Văn An gắn với trường Quốc Tử Giám, nơi ông từng giữ chức Tư nghiệp, tương đương một vị trí quan trọng trong cơ quan giáo dục của triều đình. Ở đó, ông tiếp tục công việc giáo dục và đào tạo nhân tài cho đất nước. Những học trò được ông dạy dỗ sau này có người trở thành những nhân vật quan trọng của triều Trần. Trong câu chuyện về Chu Văn An, hình ảnh người thầy vì thế không tách rời trách nhiệm với xã hội. Ông không chỉ truyền đạt kiến thức mà còn đặt nặng việc rèn luyện đạo đức, giữ gìn phẩm giá của người học.

Nhưng cuộc đời Chu Văn An còn được nhớ đến bởi thái độ thẳng thắn trước những vấn đề của triều đình. Khi chứng kiến tình trạng quan lại và những người có quyền thế làm điều sai trái, ông đã dâng “Thất trảm sớ”, đề nghị xử tội bảy kẻ nịnh thần. Tuy nhiên, cần hiểu rằng hiện nay các tài liệu lịch sử không xác định chắc chắn danh tính cụ thể của “bảy kẻ nịnh thần” trong bản sớ, vì vậy không nên tự ý gán cho họ những cái tên cụ thể. Điều chắc chắn hơn là câu chuyện về “Thất trảm sớ” đã trở thành biểu tượng cho thái độ cương trực của Chu Văn An, một người thầy không lựa chọn im lặng trước những điều ông cho là trái đạo lý.

Sau khi không được triều đình chấp thuận, Chu Văn An rời bỏ chốn quan trường và trở về núi Phượng Hoàng ở Chí Linh, Hải Dương. Đây là một bước ngoặt quan trọng trong cuộc đời ông. Nếu trước đó ông đứng trong triều đình để thực hiện trách nhiệm của một quan lại và nhà giáo, thì từ đây ông trở lại với cuộc sống của một người thầy, tiếp tục dạy học và sống cuộc đời thanh bạch. Phượng Hoàng không chỉ trở thành nơi ông sống những năm cuối đời mà còn trở thành một địa danh gắn với ký ức về người thầy lớn của lịch sử Việt Nam.

Giữa núi rừng Phượng Hoàng, Chu Văn An tiếp tục công việc giáo dục. Hình ảnh ấy tạo nên một nét rất đẹp trong cuộc đời ông: khi rời chốn quan trường, ông không từ bỏ việc dạy học. Bởi đối với ông, giáo dục dường như không phải một chức vụ mà là một sứ mệnh. Dù ở Quốc Tử Giám hay giữa núi Phượng Hoàng, ông vẫn giữ vai trò của một người thầy, tiếp tục truyền đạt tri thức và đạo lý cho học trò.

Chu Văn An qua đời năm 1370, hưởng thọ khoảng 78 tuổi. Sau khi ông mất, triều đình truy tặng ông tước Văn Trinh công và thờ ông tại Văn Miếu. Những đóng góp của ông đối với giáo dục và văn hóa Việt Nam được các thế hệ sau ghi nhớ. Ngày nay, tên Chu Văn An xuất hiện ở nhiều trường học, đường phố và công trình giáo dục trên khắp cả nước. Điều đó cho thấy hình ảnh người thầy Chu Văn An đã vượt ra khỏi phạm vi của một nhân vật lịch sử để trở thành một biểu tượng của đạo học Việt Nam.

Đặc biệt với vùng đất Chí Linh, câu chuyện về Chu Văn An còn mang một ý nghĩa riêng. Núi Phượng Hoàng, nơi ông chọn làm nơi ở sau khi rời quan trường và cũng là nơi ông qua đời, đã trở thành một địa danh văn hóa – lịch sử quan trọng. Khu di tích Chu Văn An ngày nay là nơi nhiều thế hệ học sinh, giáo viên và du khách tìm về. Người ta đến đây không chỉ để tìm hiểu về một nhân vật lịch sử mà còn để nhắc mình về truyền thống hiếu học, tôn sư trọng đạo và sự coi trọng nhân cách của người Việt.

Điều đáng quý nhất ở Chu Văn An có lẽ nằm ở sự thống nhất giữa tri thức và nhân cách. Ông là người học rộng nhưng không lấy tri thức để tìm kiếm danh lợi; là người từng bước vào chốn quan trường nhưng không đánh đổi nguyên tắc để giữ chức vị; là người rời khỏi triều đình nhưng vẫn tiếp tục sự nghiệp giáo dục. Chính những lựa chọn ấy khiến hình ảnh của ông tồn tại lâu dài trong ký ức dân tộc.

Ngày nay, mỗi khi một ngôi trường mang tên Chu Văn An được xây dựng, cái tên ấy không chỉ nhắc đến một danh nhân. Nó còn gợi nhớ đến một quan niệm về nghề dạy học: người thầy không chỉ dạy chữ mà còn phải góp phần hình thành nhân cách cho học trò. Bởi vậy, tên tuổi Chu Văn An vẫn có ý nghĩa đặc biệt đối với giáo dục Việt Nam hiện đại.

Chu Văn An – người thầy của thế kỷ XIV, nhưng những giá trị ông để lại vẫn còn được nhắc đến trong giáo dục Việt Nam hôm nay. Từ lớp học, Quốc Tử Giám đến núi Phượng Hoàng, cuộc đời ông là câu chuyện về một người trí thức lựa chọn giữ gìn nhân cách, một người thầy đặt đạo học lên trên danh lợi và một con người để lại dấu ấn sâu đậm trong lịch sử dân tộc.

Và có lẽ, sau nhiều thế kỷ, điều khiến người ta tìm về Phượng Hoàng không chỉ là một ngôi mộ hay một tấm bia đá. Người ta tìm về để nhớ một người thầy từng sống cách chúng ta hàng trăm năm nhưng vẫn để lại một câu chuyện rất gần với hôm nay: học để thành người, có tri thức nhưng phải có nhân cách, và khi đứng trước điều đúng – sai, người có trách nhiệm không nên chọn sự im lặng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn