Chu Văn An – Người thầy mẫu mực của muôn đời
Nguyễn Hà Thu

Chu Văn An (1292–1370) là một trong những danh nhân tiêu biểu của lịch sử giáo dục và văn hóa Việt Nam thời Trần. Ông có tên chữ là Linh Triệt, hiệu Tiều Ẩn, quê ở làng Văn Thôn, xã Quang Liệt, huyện Thanh Đàm, nay thuộc khu vực Thanh Trì, Hà Nội. Trong lịch sử, Chu Văn An được biết đến không chỉ là một nhà giáo nổi tiếng mà còn là một trí thức có nhân cách cương trực, thanh liêm và có tinh thần trách nhiệm trước đất nước.
Từ khi còn trẻ, Chu Văn An đã nổi tiếng là người chăm học và có học vấn uyên thâm. Sau khi trưởng thành, ông mở trường dạy học tại quê nhà. Học trò tìm đến theo học rất đông, trong đó có nhiều người sau này trở thành những nhân vật có vị trí trong triều đình nhà Trần. Sử liệu đời sau ghi nhận ông là người có nhiều học trò thành đạt. Việc mở trường và dạy học của Chu Văn An có ý nghĩa quan trọng trong lịch sử giáo dục thời Trần, bởi ông đã dành phần lớn tâm huyết để truyền đạt kiến thức và rèn luyện đạo đức cho học trò.
Danh tiếng của Chu Văn An nhanh chóng được triều đình biết đến. Dưới thời vua Trần Minh Tông, ông được mời vào triều và giữ chức Tư nghiệp Quốc Tử Giám, một chức vụ quan trọng trong cơ quan giáo dục của triều đình. Ông trực tiếp giảng dạy cho các hoàng tử, trong đó có Trần Vượng, người sau này trở thành vua Trần Hiến Tông, và Trần Hạo, sau này là vua Trần Dụ Tông. Quốc Tử Giám vốn được thành lập từ thời Lý và đến thời Trần tiếp tục giữ vai trò quan trọng trong việc đào tạo nhân tài. Việc Chu Văn An được giao đứng đầu cơ quan giáo dục này cho thấy uy tín của ông đối với triều đình đương thời.
Trong thời gian giảng dạy, Chu Văn An không chỉ chú trọng kiến thức mà còn đề cao đạo đức và cách ứng xử của người học. Ông được người đời sau đánh giá cao bởi lối sống trong sạch, không chạy theo danh lợi. Ông cũng biên soạn “Tứ thư thuyết ước”, một tác phẩm giải thích, tóm lược nội dung của bốn kinh điển Nho giáo là Đại học, Trung dung, Luận ngữ và Mạnh Tử, phục vụ việc giảng dạy. Tuy nhiên, tác phẩm này hiện không còn đầy đủ, và nhiều trước tác của ông đã thất truyền.
Điểm nổi bật nhất trong cuộc đời Chu Văn An là sự kiện thường được biết đến với tên gọi “Thất trảm sớ”. Vào thời vua Trần Dụ Tông, tình hình triều đình về sau có nhiều biểu hiện suy yếu. Chu Văn An, với tư cách một nhà giáo và quan lại có uy tín, đã nhiều lần can gián nhà vua. Theo sử liệu, ông dâng một bản sớ xin xử chém bảy kẻ bị ông cho là gian thần. Sự kiện này được ghi nhận trong các tư liệu lịch sử và trở thành biểu tượng cho tinh thần dám nói thẳng, dám bảo vệ điều mình cho là đúng của Chu Văn An.
Tuy nhiên, để bảo đảm tính chính xác lịch sử, cần lưu ý rằng bản gốc của “Thất trảm sớ” hiện không còn, vì vậy nội dung chính xác của bản sớ cũng như danh sách bảy người mà Chu Văn An đề nghị xử chém không thể kiểm chứng trực tiếp từ văn bản gốc. Các tên tuổi cụ thể được truyền lại trong một số tài liệu đời sau không nên trình bày như một sự thật tuyệt đối. Điều chắc chắn hơn là sử liệu ghi nhận việc Chu Văn An dâng sớ can gián và sau đó rời quan trường.
Sau khi những lời can gián không được chấp thuận, Chu Văn An từ quan và lui về núi Phượng Hoàng ở Chí Linh, Hải Dương, lấy hiệu Tiều Ẩn. Tại đây, ông tiếp tục cuộc sống thanh đạm, nghiên cứu, làm thơ và dạy học. Quyết định rời bỏ quan trường thể hiện rõ tính cách không màng danh lợi của ông. Đối với Chu Văn An, việc giữ gìn phẩm chất và những nguyên tắc mà mình tin tưởng quan trọng hơn việc tiếp tục giữ một chức vụ trong triều đình.
Không chỉ được nhớ đến với vai trò nhà giáo, Chu Văn An còn là một nhà thơ. Những bài thơ còn lưu truyền cho thấy ông là người luôn suy nghĩ về thời cuộc, thiên nhiên và cuộc sống. Ông sáng tác bằng chữ Hán, trong đó có tập “Tiều Ẩn thi tập”. Phần lớn trước tác của ông đã thất truyền, nhưng những tác phẩm còn lại vẫn giúp hậu thế hiểu thêm về tâm hồn và tư tưởng của một trí thức sống trong giai đoạn cuối thời Trần.
Năm 1370, Chu Văn An qua đời. Sau khi ông mất, triều đình nhà Trần truy tặng ông tước Văn Trinh Công và đưa ông vào phối thờ tại Văn Miếu. Đây là một sự tôn vinh đặc biệt đối với một nhà giáo và học giả. Từ đó, tên tuổi Chu Văn An ngày càng được các thế hệ sau kính trọng. Ông được xem là biểu tượng của người thầy có học vấn, có đạo đức và có khí tiết.
Ngày nay, khi nhắc đến Chu Văn An, người ta không chỉ nhớ đến một danh nhân sống cách đây gần bảy thế kỷ mà còn nhớ đến một hình mẫu về nghề dạy học và nhân cách của người trí thức. Cuộc đời ông cho thấy việc học không chỉ nhằm đạt được địa vị, mà còn gắn với việc rèn luyện đạo đức và trách nhiệm với xã hội. Từ ngôi trường quê nhà đến Quốc Tử Giám, từ chốn quan trường đến núi Phượng Hoàng, Chu Văn An luôn để lại dấu ấn của một con người coi trọng tri thức, giữ gìn khí tiết và dám lên tiếng trước những điều ông cho là không đúng. Chính vì vậy, hình ảnh “người thầy của muôn đời” vẫn được gìn giữ trong ký ức văn hóa và lịch sử Việt Nam cho đến ngày nay.


