CHU VĂN AN – TẤM GƯƠNG SÁNG CỦA NGƯỜI THẦY MẪU MỰC VÀ BẬC HIỀN SĨ NƯỚC VIỆT
CHU VĂN AN – TẤM GƯƠNG SÁNG CỦA NGƯỜI THẦY MẪU MỰC VÀ BẬC HIỀN SĨ NƯỚC VIỆT
Trong lịch sử dân tộc Việt Nam, Chu Văn An là một nhà giáo lớn, một bậc hiền sĩ nổi tiếng với tài năng, đức độ và lòng chính trực. Cuộc đời của ông là biểu tượng cao đẹp cho truyền thống tôn sư trọng đạo, khí tiết thanh cao và tinh thần vì nước, vì dân.
Chu Văn An sinh năm 1292 tại làng Quang Liệt (nay thuộc huyện Thanh Trì, Hà Nội). Ngay từ nhỏ, ông đã nổi tiếng thông minh, ham học và có tư chất hơn người. Tuy học rộng, tài cao nhưng Chu Văn An không chạy theo danh lợi mà chọn con đường dạy học để truyền tri thức và đạo làm người cho thế hệ trẻ.
Lớp học của Chu Văn An lúc nào cũng đông học trò. Ông dạy học không chỉ dạy chữ mà còn dạy đạo lý làm người: phải sống ngay thẳng, trung thực và biết yêu thương nhân dân. Nhiều học trò của ông sau này trở thành người tài giỏi, góp phần giúp ích cho đất nước.
Trước tài năng và uy tín của Chu Văn An, vua Trần Minh Tông đã mời ông ra kinh đô giữ chức Tư nghiệp Quốc Tử Giám, trực tiếp dạy học cho các hoàng tử và con em quý tộc. Dù ở địa vị cao, ông vẫn giữ lối sống giản dị, thanh liêm và nghiêm khắc với bản thân.
Thấy triều đình nhà Trần ngày càng suy yếu, gian thần lộng quyền, đất nước rối ren, Chu Văn An vô cùng đau xót. Với tấm lòng trung quân ái quốc, ông đã dâng lên vua bản “Thất trảm sớ”, xin chém bảy tên gian thần để cứu triều đình. Tuy nhiên, nhà vua không chấp thuận. Thất vọng trước thời cuộc, Chu Văn An quyết định treo mũ từ quan, trở về quê sống cuộc đời thanh bạch, tiếp tục dạy học và làm gương cho hậu thế.
Chu Văn An mất năm 1370, nhưng tên tuổi và nhân cách của ông vẫn sống mãi trong lòng nhân dân. Ông được tôn vinh là “Vạn thế sư biểu” – người thầy của muôn đời. Cuộc đời ông nhắc nhở các thế hệ sau phải biết trân trọng tri thức, giữ gìn đạo đức và sống ngay thẳng, trung thực.



