Khác

CHU VĂN AN VÀ TINH THẦN KHÔNG CẦU DANH LỢI

Một bài viết về lối sống thanh cao, không chạy theo danh lợi của Chu Văn An.

Hà Nội21/08/2026Phường 1 - Bảo Lộc (Phường 1 - Bảo Lộc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một trong những phẩm chất thường được các nguồn chính thống nhấn mạnh khi giới thiệu Chu Văn An là tinh thần không cầu danh lợi.

Từ khi còn trẻ, ông đã nổi tiếng là người ham học, cương trực và biết giữ mình. Văn Miếu – Quốc Tử Giám cho biết ông không tìm kiếm danh lợi mà mở trường dạy học ở quê nhà.

Trong xã hội phong kiến, học hành và thi cử thường được xem là con đường quan trọng để thay đổi địa vị xã hội. Một người có học vấn cao hoàn toàn có thể tìm kiếm chức tước. Chu Văn An cũng từng đỗ Thái học sinh và sau này được triều đình trọng dụng. Tuy nhiên, điều đáng chú ý là ông không coi chức tước là mục tiêu cao nhất.

Khi ở quê nhà, ông tập trung vào việc dạy học. Học trò đến ngày càng đông và tiếng tăm của ông lan rộng. Sau đó, vua Trần Minh Tông mới mời ông vào triều giữ chức Tư nghiệp Quốc Tử Giám.

Việc ông nhận chức không thể hiện sự mâu thuẫn với quan niệm không cầu danh lợi. Ngược lại, điều đó cho thấy ông sẵn sàng đóng góp khi đất nước cần. Ông vào triều để làm công việc giáo dục, đào tạo nhân tài và dạy các thái tử.

Đến khi nhận thấy chính sự có vấn đề, ông không vì địa vị của mình mà im lặng. Ông dâng Thất trảm sớ. Khi lời can gián không được chấp nhận, ông rời quan trường và trở về Phượng Hoàng.

Chuỗi hành động ấy thể hiện một nguyên tắc nhất quán: chức vụ không phải mục tiêu cuối cùng. Nếu chức vụ giúp ông thực hiện trách nhiệm giáo dục và đóng góp cho đất nước, ông đảm nhận. Khi không còn phù hợp với những điều ông tin là đúng, ông sẵn sàng rời bỏ.

Đó cũng là lý do hình ảnh Chu Văn An có sức sống lâu dài. Ông được nhớ không phải vì đã giữ chức vụ gì cao nhất, mà vì cách ông sử dụng tri thức và địa vị của mình.

Trong xã hội hiện đại, câu chuyện ấy vẫn gợi ra một bài học về trách nhiệm của người có học: thành công không chỉ được đo bằng danh vị, mà còn bằng cách con người giữ gìn phẩm chất và sử dụng năng lực của mình cho cộng đồng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn