Bài viết

CHU VĂN KHÂM (chi đoàn ấp 7a1)

Phú Thọ25/08/2026TRẦN NGUYỄN PHI YẾN (Đoàn xã Vị Thanh 1)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHU VĂN KHÂM – “Người đi giữa những quả bom”

Tác giả: TRẦN NGUYỄN PHI YẾN – Bí thư Chi đoàn ấp 7A1

Có những năm tháng đã đi qua nhưng dường như chưa bao giờ rời khỏi ký ức của dân tộc. Đó là những năm tháng chiến tranh, khi tuổi trẻ của biết bao người được gửi lại nơi chiến trường. Họ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo tình yêu quê hương và một niềm tin giản dị: đất nước nhất định sẽ có ngày hòa bình. Trong những con người bình dị mà anh hùng ấy có Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Chu Văn Khâm, người chiến sĩ công binh đã để lại một câu chuyện đầy xúc động trong những năm tháng “hoa lửa”.

Chu Văn Khâm sinh năm 1925, quê ở huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc, trong một gia đình nông dân nghèo. Tuổi thơ của ông gắn với những tháng ngày cơ cực. Vì nghèo khó, từ nhỏ ông đã phải đi ở đợ, làm thuê cho địa chủ. Cuộc sống thiếu thốn đã tôi luyện ở ông sự chịu thương, chịu khó và một nghị lực mạnh mẽ. Rồi Cách mạng Tháng Tám năm 1945 đến như một luồng gió mới. Ông tham gia lực lượng du kích, làm công an xã và sau đó gia nhập quân đội, bắt đầu hành trình của một người lính cách mạng.

Những năm tháng chiến đấu đưa ông đến với lực lượng công binh. Từ năm 1950 đến tháng 7 năm 1954, ông công tác tại Đại đội 56, Tiểu đoàn 206, Cục Vận tải, Tổng cục Hậu cần, giữ chức Trung đội phó công binh. Công việc của người lính công binh khi ấy vô cùng gian khổ và nguy hiểm. Họ phải mở đường, phá cầu, chở phà, bảo đảm cho những đoàn xe vận tải vượt qua bom đạn để đưa lương thực, vũ khí và nhu yếu phẩm đến chiến trường.

Đặc biệt, trong Chiến dịch Điện Biên Phủ, nhiệm vụ của Chu Văn Khâm càng trở nên nguy hiểm. Những con đường vận tải là huyết mạch của chiến dịch, nhưng bom đạn của địch luôn tìm cách cắt đứt huyết mạch ấy. Trong số những hiểm nguy mà người lính công binh phải đối mặt có những quả bom nổ chậm. Chúng có thể phát nổ bất cứ lúc nào, chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể cướp đi mạng sống của người chiến sĩ.

Thế nhưng trước những quả bom chết người ấy, Chu Văn Khâm không lùi bước.

Trong vòng một tháng tại chiến trường Điện Biên Phủ, ông cùng đồng đội đã phá gỡ 35 quả bom nổ chậm. Đáng khâm phục hơn, riêng ông đã trực tiếp dùng bàn tay trần gỡ 18 quả bom đặc biệt nguy hiểm. Mỗi lần cúi xuống bên một quả bom là một lần ông đối mặt với tử thần. Không có tiếng súng trong tay, không có một trận đánh trực diện với quân thù, nhưng sự nguy hiểm chẳng hề kém bất cứ trận chiến nào. Chỉ một thao tác sai, một sơ suất nhỏ, quả bom có thể phát nổ.

Em hình dung giữa núi rừng Điện Biên những ngày ấy, người chiến sĩ công binh lặng lẽ tiến đến bên quả bom. Xung quanh có thể vẫn còn tiếng máy bay, tiếng pháo, tiếng vận chuyển gấp gáp của chiến trường. Nhưng trước mắt ông lúc ấy chỉ có một nhiệm vụ: phải phá được bom để con đường được thông, để những chuyến xe tiếp tục lên đường, để tiền tuyến không bị đứt mạch tiếp tế.

Có lẽ chính trong những khoảnh khắc sinh tử ấy, vẻ đẹp của người lính hiện lên rõ nhất. Đó không chỉ là lòng dũng cảm mà còn là tinh thần trách nhiệm. Chu Văn Khâm hiểu rằng nếu mình sợ hãi, nếu con đường bị bom chặn lại, biết bao đồng đội phía trước có thể gặp khó khăn. Vì thế, ông chọn cách đối mặt với hiểm nguy.

Chiến tranh rồi cũng đi qua. Những con đường từng ngập trong khói lửa trở lại màu xanh của núi rừng. Những người lính năm xưa có người trở về, có người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Còn Chu Văn Khâm, người chiến sĩ công binh quả cảm, đã được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân ngày 31 tháng 8 năm 1955 vì những thành tích chiến đấu dũng cảm, sáng tạo trong công tác bảo đảm giao thông.

Đối với em, câu chuyện về ông không chỉ là một câu chuyện về những quả bom hay những chiến công. Đó còn là câu chuyện về một người nông dân nghèo đã vượt lên hoàn cảnh, trở thành người chiến sĩ kiên cường và góp sức mình vào thắng lợi của dân tộc. Những “bông hoa” đẹp nhất của thời chiến có khi không phải là những đóa hoa rực rỡ, mà là những con người đã dùng tuổi trẻ, mồ hôi và cả tính mạng của mình để giữ lấy từng con đường, từng chuyến xe, từng nhịp cầu nối hậu phương với tiền tuyến.

Ngày hôm nay, khi được sống trong hòa bình, em càng hiểu hơn giá trị của hai tiếng Tổ quốc. Mỗi con đường bình yên, mỗi mái trường, mỗi buổi học hôm nay đều có bóng dáng của những người đã từng đi qua thời hoa lửa. Anh hùng Chu Văn Khâm là một tấm gương để thế hệ trẻ chúng em biết trân trọng hòa bình, biết sống có trách nhiệm và luôn cố gắng vượt qua khó khăn.

Thời gian có thể phủ lên chiến trường xưa màu xanh của cỏ cây, nhưng những người như Chu Văn Khâm và những chiến công của họ sẽ mãi là những “bông hoa lửa” không bao giờ tàn trong lịch sử dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn