CHU VĂN MÙI – GIỮ MẠCH THÔNG TIN GIỮA ĐỒI A1
Tác giả: Phạm Thị Phương Anh

Trong một chiến dịch lớn, người ta thường nhớ đến những người trực tiếp cầm súng xung phong, những khẩu pháo dội lửa hay những trận đánh giành giật từng cao điểm. Nhưng để những mệnh lệnh từ sở chỉ huy đến được chiến trường, còn có những người lính âm thầm giữ lấy một “mạch máu” đặc biệt: thông tin liên lạc. Trong Chiến dịch Điện Biên Phủ, Chu Văn Mùi là một trong những người đã làm nhiệm vụ ấy bằng tất cả lòng gan dạ và sự kiên trì.
Chu Văn Mùi quê ở xã Thượng Lan, huyện Việt Yên, tỉnh Bắc Giang. Ông tham gia du kích địa phương từ năm 1945 và đến năm 1949 nhập ngũ. Trước khi trở thành chiến sĩ thông tin, ông từng đảm nhiệm nhiều nhiệm vụ khác nhau như pháo thủ, chiến sĩ nuôi quân, chiến sĩ xung kích, chiến sĩ súng cối. Từ khi nhập ngũ đến năm 1954, ông đã tham gia 7 chiến dịch lớn, qua đó tích lũy nhiều kinh nghiệm chiến đấu.
Năm 1954, Chu Văn Mùi tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ với nhiệm vụ của một chiến sĩ thông tin vô tuyến. Khi quân ta mở đợt tiến công thứ hai vào các cao điểm phía Đông, đồi A1 trở thành một trong những nơi diễn ra cuộc chiến vô cùng ác liệt. Đơn vị của ông được giao nhiệm vụ tiếp nhận trận địa và duy trì liên lạc giữa lực lượng chiến đấu trên đồi với cấp trên.
Bom đạn của quân Pháp liên tục trút xuống. Nhiều đồng đội thương vong, đường liên lạc bị gián đoạn. Trong hoàn cảnh ấy, Chu Văn Mùi vẫn bám trụ cùng chiếc máy vô tuyến điện, vừa chiến đấu, vừa tìm cách nối lại liên lạc. Có lúc máy bị hỏng, ông phải tìm cách khắc phục để đường truyền không bị đứt. Khi cần thiết, ông trực tiếp vượt qua làn đạn để đưa máy đến vị trí thuận lợi hơn.
Có một thời điểm đặc biệt căng thẳng, liên lạc giữa Trung đoàn 102 và cấp trên bị mất. Chu Văn Mùi nhận nhiệm vụ tìm Trung đoàn trưởng Nguyễn Hùng Sinh để nối lại đường liên lạc. Sau nhiều ngày chiến đấu, ông đã gần như kiệt sức, không ăn uống đầy đủ nhưng vẫn quàng chiếc máy vô tuyến nặng hơn 20kg lên người và tìm đường đi trong trận địa đầy bom đạn. Cuối cùng, ông tìm được Trung đoàn trưởng đang bị thương. Nhờ chiếc máy vô tuyến ấy, đường liên lạc từ trung đoàn đến đại đoàn được nối lại, giúp chỉ huy gọi pháo binh chi viện, ngăn chặn các đợt phản kích của địch.
Điều đáng khâm phục ở Chu Văn Mùi không chỉ là sự gan dạ. Trong một trận đánh mà thông tin có thể quyết định sự sống còn của cả một đơn vị, ông hiểu rằng giữ được liên lạc cũng chính là giữ được khả năng chiến đấu. Vì thế, dù bị thương, đói khát và nhiều lần đứng trước hiểm nguy, ông vẫn kiên quyết không rời vị trí.
Những đóng góp của Chu Văn Mùi đã được ghi nhận ngay trong chiến dịch và sau đó được Nhà nước tuyên dương. Ngày 31 tháng 8 năm 1955, ông được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, cùng Huân chương Quân công hạng Ba.
Câu chuyện về Chu Văn Mùi cho thấy chiến thắng không chỉ được làm nên bởi những người ở tuyến đầu trực tiếp tiêu diệt quân địch. Đằng sau mỗi mệnh lệnh được truyền đi, mỗi trận pháo bắn trúng mục tiêu là sự đóng góp của những người lính thông tin âm thầm giữ cho “mạch máu” chiến trường không bị đứt.
Ngày hôm nay, chúng ta không còn phải giữ liên lạc giữa một trận địa đầy bom đạn. Nhưng tinh thần của Chu Văn Mùi vẫn có thể được tiếp nối bằng sự tận tâm, trách nhiệm và ý chí không bỏ cuộc trước khó khăn.
Ông đã giữ một đường liên lạc giữa đồi A1 năm ấy. Còn thế hệ hôm nay cần giữ lấy một điều khác: sự kết nối, trách nhiệm và niềm tin để cùng nhau xây dựng một đất nước hòa bình, vững mạnh.



