Bài viết

CHU VĂN MÙI – NGƯỜI GIỮ MẠCH LỆNH GIỮA ĐỒI A1

Bắc Ninh22/08/2026Trường Ngoại ngữ - ĐHTN (Trường Ngoại ngữ - ĐHTN)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHU VĂN MÙI – NGƯỜI GIỮ MẠCH LỆNH GIỮA ĐỒI A1

Tôi từng nghĩ rằng trên chiến trường, người làm nên chiến thắng phải là những người trực tiếp cầm súng xông lên phía trước. Nhưng khi biết câu chuyện về Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Chu Văn Mùi, tôi mới hiểu rằng phía sau mỗi trận đánh còn có những con người âm thầm giữ lấy “mạch sống” của cả đơn vị – những người lính thông tin.

Chu Văn Mùi sinh năm 1929 tại xã Thượng Lan, huyện Việt Yên, tỉnh Bắc Giang. Năm 1949, khi mới ngoài hai mươi tuổi, ông nhập ngũ và được biên chế vào Tiểu đoàn 38, Trung đoàn 102, Đại đoàn 308. Trước khi đến Điện Biên Phủ, ông đã tham gia nhiều chiến dịch và trải qua nhiều công việc khác nhau, từ chiến sĩ nuôi quân, pháo thủ, chiến sĩ xung kích đến chiến sĩ thông tin.

Năm 1952, Chu Văn Mùi được đào tạo về vô tuyến điện. Từ đó, chiếc máy điện thanh trở thành người bạn đồng hành của ông trên chiến trường. Công việc của ông tưởng như chỉ là giữ liên lạc, nhưng trong chiến tranh, một đường dây thông tin thông suốt có thể quyết định sự sống còn của cả một trận đánh.

Rồi chiến dịch Điện Biên Phủ bắt đầu.

Tôi hình dung một người lính trẻ mang trên vai chiếc máy điện thanh nặng hàng chục kilôgam, bước giữa một chiến trường đầy khói lửa. Phía trước là những quả đồi bị bom đạn cày xới. Phía sau là sở chỉ huy đang chờ từng tín hiệu. Chỉ cần liên lạc bị đứt, mệnh lệnh không thể truyền đi, pháo binh không thể nhận được tọa độ, những người lính ngoài trận địa có thể rơi vào tình thế vô cùng nguy hiểm.

Và Chu Văn Mùi hiểu rõ nhiệm vụ của mình.

Trong trận chiến trên đồi A1, tình hình trở nên đặc biệt ác liệt. Quân ta chịu nhiều thương vong, hệ thống liên lạc bị gián đoạn. Chu Văn Mùi được giao nhiệm vụ nối lại liên lạc giữa chỉ huy trên trận địa với cấp trên. Ông phải mang chiếc máy điện thanh nặng khoảng 25kg vượt qua làn bom đạn để tìm người chỉ huy bị mất liên lạc.

Đó không còn là công việc của một người lính thông tin bình thường.

Đó là một cuộc chiến với chính sự sống của mình.

Có những lúc, ông phải bò qua khu vực đầy xác đồng đội để tránh hỏa lực của quân địch. Có lúc kiệt sức vì nhiều ngày chiến đấu trong điều kiện thiếu thức ăn, nước uống. Nhưng ông vẫn tiếp tục tìm đường, tìm người và tìm cách nối lại liên lạc.

Cuối cùng, Chu Văn Mùi tìm được Trung đoàn trưởng Nguyễn Hùng Sinh đang bị thương trong một căn hầm. Nhờ chiếc máy điện thanh ông mang theo, đường liên lạc từ Trung đoàn trưởng đến Đại đoàn được nối lại. Từ đó, người chỉ huy bị thương vẫn có thể tiếp tục chỉ huy chiến đấu và phối hợp với pháo binh.

Tôi đặc biệt ấn tượng với một chi tiết trong câu chuyện ấy.

Khi chiếc máy gần hết pin, Chu Văn Mùi đã liều mình tiếp cận một chiếc dù tiếp tế của địch để tìm nguồn pin có thể sử dụng. Ông lấy được hộp pin và thay vào máy. Tín hiệu lập tức mạnh lên, đường liên lạc được khôi phục.

Có thể với chúng ta hôm nay, một cục pin chỉ là một vật nhỏ bé.

Nhưng giữa đồi A1 năm ấy, nó có thể quyết định cả một đường dây liên lạc.

Và trong tay Chu Văn Mùi, nó trở thành một phần của cuộc chiến.

Ông không chỉ làm nhiệm vụ thông tin. Khi cần, ông cũng trực tiếp chiến đấu để bảo vệ đồng đội và trận địa. Những tín hiệu từ chiếc máy điện thanh của ông giúp pháo binh ta xác định mục tiêu, đánh trả các đợt phản kích của quân Pháp. Chính sự bền bỉ và dũng cảm ấy đã góp phần giữ vững trận địa trên đồi A1.

Sau những ngày chiến đấu ấy, tinh thần của Chu Văn Mùi được Đại tướng Võ Nguyên Giáp ghi nhận. Ông được tặng thưởng Huân chương Chiến sĩ hạng Nhất và được công nhận Đảng viên chính thức trước thời hạn. Ngày 31 tháng 8 năm 1955, ông được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Nhưng điều khiến tôi nhớ nhất về Chu Văn Mùi lại không phải là những danh hiệu.

Đó là hình ảnh một người lính trẻ mang chiếc máy điện thanh nặng nề chạy giữa đạn bom.

Ông không đứng ở nơi dễ dàng nhất.

Ông chọn nơi mà nhiệm vụ cần mình nhất.

Sau chiến tranh, cuộc đời Chu Văn Mùi tiếp tục gắn với quân đội. Ông từng tham gia các chiến dịch ở Đường 9 - Khe Sanh, Đông Hà, Quảng Trị và Chiến dịch Hồ Chí Minh. Sau khi nghỉ hưu, ông trở về quê và tiếp tục đóng góp cho địa phương, tham gia xây dựng điện, đường, trường học, trạm bơm và cải thiện đời sống nhân dân.

Điều đó khiến tôi nhận ra rằng có lẽ với những người như ông, cống hiến chưa bao giờ chỉ tồn tại trên chiến trường.

Khi đất nước còn chiến tranh, ông giữ mạch liên lạc giữa những người lính.

Khi đất nước hòa bình, ông lại góp sức xây dựng quê hương.

Hai hoàn cảnh khác nhau, nhưng cùng một tinh thần: ở đâu cần, ở đó có trách nhiệm.

Ngày hôm nay, chúng tôi sống trong một thế giới mà chỉ cần vài giây là có thể gửi một tin nhắn đến bất kỳ nơi nào. Một cuộc gọi có thể kết nối những người cách nhau hàng nghìn cây số. Chúng tôi gần như không thể tưởng tượng được việc giữ liên lạc giữa chiến trường bằng một chiếc máy nặng hàng chục kilôgam, trong khi xung quanh là bom đạn và sự sống có thể bị đe dọa bất cứ lúc nào.

Vì thế, câu chuyện về Chu Văn Mùi khiến tôi càng trân trọng hơn những điều tưởng như bình thường của cuộc sống hôm nay.

Một cuộc gọi về nhà.

Một buổi học bình yên.

Một con đường không còn tiếng bom.

Một buổi chiều được trở về bên gia đình.

Tất cả đều là những điều mà thế hệ của ông đã phải đánh đổi rất nhiều để bảo vệ.

Tôi khép lại câu chuyện về Chu Văn Mùi và nghĩ đến chiếc máy điện thanh năm xưa. Nó đã cũ, chiến tranh cũng đã lùi xa, nhưng ý nghĩa của những tín hiệu từng phát ra từ chiếc máy ấy vẫn còn vang vọng.

Đó là tín hiệu của lòng dũng cảm.

Của trách nhiệm.

Của niềm tin.

Và của một thế hệ đã không để mạch lệnh giữa chiến trường bị đứt.

Chu Văn Mùi – người chiến sĩ thông tin trên đồi A1 – có thể đã đi qua những năm tháng khốc liệt nhất của cuộc đời, nhưng câu chuyện của ông vẫn còn nối dài đến hôm nay.

Như một đường liên lạc không bao giờ mất tín hiệu.

Như một ký ức không bao giờ bị thời gian xóa nhòa.

Và như một lời nhắc nhở với thế hệ trẻ rằng: có những người đã dùng cả tuổi xuân của mình để giữ lấy một ngày mai bình yên cho chúng ta.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn