Anh hùng Lực lượng vũ trang

CHU VĂN MÙI – NGƯỜI GIỮ MẠCH MÁU THÔNG TIN Ở ĐỒI A1

Tác giả: Nguyễn Thị Thủy Tiên

Điện Biên22/08/2026xã Thượng Hồng (Xã Thượng Hồng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
CHU VĂN MÙI – NGƯỜI GIỮ MẠCH MÁU THÔNG TIN Ở ĐỒI A1

Trong Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954, có những người chiến đấu bằng súng, có những người chiến đấu bằng pháo. Nhưng cũng có những người không được phép để một đường dây liên lạc bị đứt.

Bởi chỉ cần mất liên lạc, mệnh lệnh không đến được trận địa, thông tin về địch không thể truyền về, và cả một đơn vị có thể rơi vào thế bị động. Một trong những người lính như thế là Chu Văn Mùi, sinh năm 1929, chiến sĩ thông tin vô tuyến điện thuộc Trung đoàn 102, Đại đoàn 308.

Trong những ngày cuối của Chiến dịch Điện Biên Phủ, đồi A1 trở thành một trong những điểm chiến đấu ác liệt nhất. Quân ta nhiều lần tiến công. Quân Pháp liên tục chống trả. Pháo binh dội xuống. Bom đạn phủ kín trận địa.

Giữa khung cảnh ấy, Chu Văn Mùi mang trên mình nhiệm vụ đặc biệt: giữ cho thông tin liên lạc giữa trận địa và cấp chỉ huy không bị gián đoạn. Chiếc máy vô tuyến đối với ông không chỉ là một thiết bị. Đó là mạch máu của trận đánh.

Trong lúc chiến đấu, trận địa liên tục bị pháo địch bắn phá. Máy móc có thể hư hỏng. Dây điện có thể bị đứt. Người bên cạnh có thể hy sinh bất cứ lúc nào. Nhưng Chu Văn Mùi vẫn bám trụ. Có lúc vị trí làm việc bị bom đạn đánh trúng, ông phải tìm cách khắc phục máy móc, sửa chữa thiết bị ngay giữa trận địa, để đường liên lạc tiếp tục hoạt động.

Mỗi lần tín hiệu bị gián đoạn là một lần ông phải lao ra giữa lửa đạn. Không có một vị trí an toàn thực sự. Nhưng ông hiểu rằng: Nếu mình không nối lại liên lạc, những người đang chiến đấu ngoài kia có thể không nhận được mệnh lệnh. Vì thế, ông tiếp tục làm việc.

Có những lúc đồi A1 rung chuyển vì pháo kích. Chu Văn Mùi cùng đồng đội phải di chuyển máy, tìm vị trí mới, sửa chữa và duy trì liên lạc. Mỗi lần làm như vậy là một lần đối mặt với hiểm nguy. Nhưng ông không rời vị trí.

Trong hoàn cảnh mà một người lính có thể chiến đấu bằng vài viên đạn, người chiến sĩ thông tin lại phải chiến đấu bằng sự bình tĩnh, chính xác và khả năng chịu đựng. Không có tiếng súng từ khẩu súng của ông. Nhưng từng tín hiệu được truyền đi có thể quyết định việc một đơn vị tiến lên hay dừng lại, đánh tiếp hay chuyển hướng.

Sau những ngày chiến đấu ác liệt, quân ta giành thắng lợi tại Điện Biên Phủ vào ngày 7/5/1954. Trong chiến thắng ấy có công sức của hàng vạn người lính. Và có những người như Chu Văn Mùi, những người đã âm thầm giữ cho mệnh lệnh và thông tin không bị đứt giữa chiến trường.

Những thành tích đặc biệt xuất sắc của ông được Nhà nước ghi nhận bằng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Sau này, ông tiếp tục công tác trong quân đội và mang quân hàm Đại tá.

Nếu người lính bộ binh giữ từng tấc đất bằng súng, người pháo binh giữ trận địa bằng những khẩu pháo, thì Chu Văn Mùi giữ trận địa bằng những tín hiệu vô tuyến. Giữa đồi A1 đầy khói lửa, ông hiểu rằng:

Máy còn hoạt động – mệnh lệnh còn đến. Thông tin còn thông suốt – trận địa còn được chỉ huy.

Vì vậy, dù bom đạn liên tục trút xuống, ông vẫn không rời vị trí. Chu Văn Mùi – người chiến sĩ thông tin đã đứng giữa lửa đạn để giữ một thứ vô hình nhưng vô cùng quan trọng: sự kết nối của cả trận địa.

Và đôi khi, một người không trực tiếp nổ súng vẫn có thể góp phần quyết định vào một chiến thắng lớn.

Bởi trong chiến tranh, có những mạch máu không nhìn thấy bằng mắt – đó là mạch máu thông tin. Và Chu Văn Mùi đã giữ cho mạch máu ấy không ngừng chảy ở Điện Biên Phủ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn