CHÚ XINH - DẤU SẸO CÒN KỂ CHUYỆN
Lời kể trực tiếp về chiến đấu, bị thương và bị giam cầm trong thời chiến Câu chuyện chân thực, chạm đến cảm xúc của thế hệ trẻ Hoạt động tri ân, giáo dục truyền thống cách mạng tại Trà Côn Niềm tin của người đi trước gửi gắm cho thế hệ tiếp nối
Trong buổi gặp gỡ ấm áp ở Trà Côn, chú Xinh chậm rãi mở lại cánh cửa ký ức. Những năm tháng chiến đấu gian khổ hiện về qua lời kể bình dị mà sâu lắng: có những lần chú bị thương giữa lằn ranh sống – chết, có những ngày bị địch bắt giam, tra tấn, và có cả những vết sẹo đến nay vẫn hằn trên cơ thể như dấu ấn không phai của thời hoa lửa.
Mỗi câu chuyện chú kể không nhằm nhắc lại đau thương, mà để trao cho thế hệ trẻ một bài học sống động về giá trị của hòa bình. Nghe chú nói, chúng em hiểu rằng sự bình yên hôm nay được đánh đổi bằng bao hy sinh thầm lặng của những con người đi trước—những người đã gánh chịu mất mát để đất nước được độc lập, quê hương được yên lành.
Chúng em cũng hiểu rằng, mỗi tháng ghé thăm chú một lần vẫn chưa thể bù đắp hết những năm tháng cô đơn sau chiến tranh. Nhưng mỗi lần được ngồi bên chú, lắng nghe từng kỷ niệm, nhìn nụ cười hiền hậu nở trên gương mặt sạm nắng, lòng chúng em lại đầy thêm sự trân trọng và biết ơn.
Khi buổi trò chuyện khép lại, bàn tay chai sạn của chú siết chặt tay chúng em—một cái siết gửi gắm niềm tin. Đó là niềm tin rằng thế hệ trẻ hôm nay sẽ tiếp nối con đường mà chú và đồng đội đã dày công vun đắp, sống xứng đáng với những hy sinh đã gửi lại cho tương lai. Từ những câu chuyện như thế—những “câu chuyện thời hoa lửa”—ngọn lửa yêu nước và ý chí vươn lên được thắp sáng, lan tỏa và tiếp nối mãi mãi.



