Chùa Linh Nguyên (cg. chùa Bà Điếc)
Chùa PG, ở ấp Tân Lợi A, x.Tân Quy Tây (Tp.SĐ), ban đầu là một cái am thờ Phật, do ông Trần Văn Khá cất vào năm 1877 trên đất nhà, sau đó, được đặt tên là chùa Linh Phước.
Chùa được xây dựng lại lớn hơn vào năm 1971, hình chữ đinh, có năm gian tường gạch, cột gỗ lim, rộng 300m², trong khuôn viên hơn 1.000m². Năm 1976, sư Huỳnh Lạc (trụ trì chùa Linh Quang) vận động tu sửa lại, đến năm 2000, chùa lại được trùng tu hoàn chỉnh, kiên cố và khang trang như ngày nay.
Một thời gian, chùa không có sư trụ trì, dân làng Tân Quy Tây cử bà Võ Thị Điều trông coi, bà Điều bị điếc nên nhiều người gọi là "chùa Bà Điếc". Trong kháng chiến chống Mỹ, chùa là nơi trú ẩn của cán bộ Cách mạng khi vào hoạt động trong nội ô, quân đội Sài Gòn đóng đồn Bảo an án ngữ trước chùa nhưng lực lượng cách mạng và nhân dân vẫn kiên cường bám trụ ở khu vực này.



