Chuẩn Bị Cho Trận Mở Màn Điện Biên Phủ
Chuẩn bị cho trận mở màn Điện Biên Phủ chính là chuẩn bị cho một trong những trận quyết chiến lớn nhất của lịch sử dân tộc.
THỜI HOA LỬA
CHUẨN BỊ CHO TRẬN MỞ MÀN ĐIỆN BIÊN PHỦ
Cuối năm 1953, giữa núi rừng Tây Bắc, một cuộc chiến lớn đang đến gần.
Điện Biên Phủ khi ấy là một thung lũng rộng lớn nằm giữa những dãy núi trùng điệp. Quân Pháp đã biến nơi đây thành một tập đoàn cứ điểm mạnh, với hệ thống cứ điểm liên hoàn, sân bay, pháo binh và lực lượng lớn tập trung để khống chế vùng Tây Bắc.
Nhưng họ không biết rằng, từ những con đường rừng xa xôi, một đội quân khổng lồ đang từng bước tiến về Điện Biên.
Đó là những ngày mà cả dân tộc âm thầm chuẩn bị cho một trận đánh có ý nghĩa quyết định.
Con đường lên Điện Biên
Muốn đánh Điện Biên Phủ, trước hết phải đưa được người, vũ khí và lương thực đến chiến trường.
Nhưng Tây Bắc không có những con đường rộng rãi.
Đó là những cung đường núi hiểm trở, quanh co giữa rừng sâu và vực thẳm. Mùa khô bụi đỏ phủ kín lối đi; mùa mưa đường trơn trượt, bùn đất có thể nuốt chửng bánh xe.
Bộ đội hành quân từng đoàn.
Dân công gánh gạo.
Ngựa thồ chở đạn.
Xe đạp thồ mang theo những bao hàng nặng đến mức tưởng như không thể vượt qua những con dốc cao.
Mỗi người một công việc.
Mỗi chuyến hàng một nhiệm vụ.
Tất cả đều hướng về một địa danh: Điện Biên Phủ.
Những chiếc xe đạp thồ
Một trong những hình ảnh đặc biệt của hậu cần chiến dịch là những chiếc xe đạp thồ.
Từ một phương tiện vốn dùng để đi lại, người dân và bộ đội đã cải tiến chúng thành những “chiếc xe vận tải” đặc biệt.
Những chiếc xe được gia cố bằng tre, gỗ.
Người đạp xe không ngồi trên yên mà đi bộ bên cạnh, vừa giữ xe vừa điều khiển.
Có chiếc chở hàng trăm kilôgam lương thực, vượt qua những con đường mà xe cơ giới khó có thể đi qua.
Mỗi vòng quay của bánh xe là một phần đóng góp cho chiến dịch.
Những người dân bình thường đã trở thành những chiến sĩ trên mặt trận hậu cần.
Họ không trực tiếp cầm súng.
Nhưng từng gùi gạo, từng bao đạn họ đưa tới chiến trường đều góp phần tạo nên sức mạnh cho bộ đội.
Những khẩu pháo vượt núi
Nếu hậu cần là mạch máu thì pháo binh chính là một trong những sức mạnh quan trọng của chiến dịch.
Quân Pháp tin rằng địa hình hiểm trở của Điện Biên Phủ sẽ khiến pháo binh Việt Nam khó có thể đưa những khẩu pháo lớn vào trận địa.
Nhưng bộ đội ta đã làm điều tưởng như không thể.
Những khẩu pháo được tháo rời, kéo bằng sức người qua núi rừng.
Có những đoạn đường phải mở mới.
Có những con dốc dựng đứng.
Có những nơi bộ đội phải dùng hàng trăm người kéo pháo từng mét.
Mồ hôi đổ xuống đất.
Đôi vai trầy xước.
Bàn tay rớm máu.
Nhưng từng khẩu pháo vẫn được đưa tới vị trí chiến đấu.
Đó là một kỳ công của lòng quyết tâm.
Những đêm không ngủ
Trong khi quân Pháp củng cố tập đoàn cứ điểm, quân ta cũng âm thầm chuẩn bị.
Ban ngày, bộ đội đào công sự.
Ban đêm, những đoàn quân tiếp tục vận chuyển.
Đất đá được đào lên.
Những chiến hào từng bước hình thành.
Các vị trí pháo binh được xây dựng và ngụy trang.
Từng mét chiến hào đưa bộ đội tiến gần hơn tới các cứ điểm của đối phương.
Có những đêm, cả khu rừng gần như không ngủ.
Tiếng cuốc, tiếng xẻng vang lên trong bóng tối.
Những người lính làm việc dưới ánh đèn hạn chế, luôn cảnh giác với máy bay và pháo binh đối phương.
Họ hiểu rằng mỗi mét chiến hào được đào thêm sẽ giúp họ tiến gần hơn đến chiến thắng.
Một quyết định làm thay đổi chiến dịch
Ban đầu, phương án tác chiến được xác định theo tư tưởng “đánh nhanh, giải quyết nhanh”.
Nhưng sau khi trực tiếp xem xét tình hình, Đại tướng Võ Nguyên Giáp nhận thấy phương án này chứa đựng những rủi ro rất lớn.
Quân Pháp đã xây dựng Điện Biên Phủ thành một tập đoàn cứ điểm mạnh.
Hệ thống phòng ngự ngày càng được củng cố.
Pháo binh của đối phương có ưu thế.
Trong khi đó, bộ đội ta phải chiến đấu xa hậu phương, việc tiếp tế gặp nhiều khó khăn.
Vì vậy, phương châm tác chiến được thay đổi sang “đánh chắc, tiến chắc”.
Đó là một quyết định lịch sử.
Nó đồng nghĩa với việc phải chuẩn bị kỹ lưỡng hơn, xây dựng trận địa vững chắc hơn và bảo đảm hậu cần tốt hơn.
Cuộc chiến sẽ kéo dài.
Nhưng đổi lại, cơ hội giành thắng lợi sẽ lớn hơn.
Trận địa từng bước khép lại
Những ngày chuẩn bị tiếp tục.
Các chiến hào ngày càng tiến sát các cứ điểm.
Từ trên cao nhìn xuống, những đường hào ngoằn ngoèo bắt đầu bao quanh lòng chảo Điện Biên.
Quân Pháp nhận ra vòng vây đang ngày càng siết chặt.
Nhưng lúc này, mọi thứ đã quá muộn.
Bộ đội Việt Nam đã có mặt ở những vị trí chiến đấu.
Pháo đã vào trận địa.
Lương thực được vận chuyển lên.
Các đơn vị sẵn sàng.
Phía sau họ là cả một hậu phương đang ngày đêm dồn sức cho chiến dịch.
Trước giờ nổ súng
Chiều tối 13 tháng 3 năm 1954, Điện Biên Phủ bước vào giờ phút lịch sử.
Những người lính ở chiến hào kiểm tra lại vũ khí.
Pháo binh chuẩn bị tọa độ.
Các đơn vị nhận nhiệm vụ cuối cùng.
Trong bóng tối, không ai biết chính xác trận chiến sẽ kéo dài bao lâu.
Không ai biết mình có trở về hay không.
Nhưng tất cả đều hiểu rằng trận đánh sắp bắt đầu sẽ có ý nghĩa đặc biệt đối với cuộc kháng chiến.
Rồi mệnh lệnh được truyền đi.
Những khẩu pháo bắt đầu khai hỏa.
Tiếng nổ vang lên giữa núi rừng Tây Bắc.
Trận mở màn Điện Biên Phủ bắt đầu.
Từ những ngày chuẩn bị đến chiến thắng
Sau tiếng pháo mở màn là 56 ngày đêm chiến đấu vô cùng ác liệt.
Từ Him Lam, Độc Lập, Bản Kéo đến các khu trung tâm, quân ta từng bước tiến công, thu hẹp và cuối cùng đập tan tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ.
Ngày 7 tháng 5 năm 1954, chiến dịch toàn thắng.
Nhưng để có khoảnh khắc ấy, đã có hàng tháng trời chuẩn bị.
Có những con đường được mở giữa núi rừng.
Có những khẩu pháo được kéo bằng sức người.
Có những chiếc xe đạp thồ vượt hàng trăm cây số.
Có những chiến hào được đào trong đêm.
Có những người dân rời quê hương đi phục vụ chiến dịch.
Và có những người lính đã nằm lại nơi chiến trường.
Ký ức từ trước giờ nổ súng
Nhắc đến Điện Biên Phủ, người ta thường nhớ đến ngày 7 tháng 5 năm 1954 – ngày lá cờ chiến thắng tung bay trên nóc hầm chỉ huy của tướng De Castries.
Nhưng chiến thắng ấy không bắt đầu vào ngày 7 tháng 5.
Nó bắt đầu từ những bước chân âm thầm trên đường lên Tây Bắc.
Từ những chiếc xe đạp chở đầy gạo.
Từ những khẩu pháo được kéo qua núi.
Từ những chiến hào đào trong đêm.
Từ quyết tâm của hàng vạn con người cùng hướng về một mục tiêu.
Chuẩn bị cho trận mở màn Điện Biên Phủ chính là chuẩn bị cho một trong những trận quyết chiến lớn nhất của lịch sử dân tộc.
Và khi tiếng pháo đầu tiên vang lên chiều 13 tháng 3 năm 1954, phía sau những người lính nơi chiến hào là cả một đất nước đang dồn sức cho chiến trường.
Một trận đánh bắt đầu.
Một chiến dịch lịch sử bắt đầu.
Và từ đó, Điện Biên Phủ bước vào lịch sử như một biểu tượng của ý chí, sức mạnh và khát vọng độc lập của dân tộc Việt Nam.



