Chùm khế ngọt bên vách nhà đổ
Ở một góc làng thuộc Quảng Nam, có một vách nhà đã đổ sập từ lâu. Gạch vụn nằm ngổn ngang, cỏ dại mọc chen giữa những vết tích của một mái ấm từng ấm áp tiếng cười.
Nhưng ngay bên cạnh đó, một cây khế vẫn đứng.
Không ai nhớ rõ cây được trồng từ khi nào. Có thể là trước chiến tranh, có thể là do một bàn tay nào đó vun trồng trong những ngày yên bình. Khi bom đạn trút xuống, ngôi nhà không còn, nhưng cây khế vẫn sống, lặng lẽ bám rễ vào mảnh đất đã từng đau thương.
Rồi một mùa, cây ra quả.
Những chùm khế vàng óng treo lủng lẳng bên vách tường đổ nát. Trái không to, không đều, nhưng khi chín lại ngọt lịm – vị ngọt giản dị mà thấm sâu, như chính cuộc đời của những con người nơi đây.
Trẻ con trong làng thỉnh thoảng lại ghé qua, hái vài quả, vừa ăn vừa nhìn quanh. Chúng biết nơi này từng có một gia đình sinh sống. Người lớn thì bảo nhau: “Nhà ấy… không còn ai nữa.”
Chùm khế vì thế không chỉ là trái cây.
Nó là ký ức.
Mỗi mùa quả chín là một lần nhắc nhớ. Về những con người đã từng sống dưới mái nhà ấy. Về những ngày bình yên đã bị chiến tranh cuốn đi. Và cũng là lời nhắn rằng: dù mất mát đến đâu, sự sống vẫn có cách để tiếp tục.
Cây khế không nói,
nhưng vẫn kể chuyện.
Kể bằng những chùm quả ngọt mọc lên từ nơi đổ nát.
Kể về sự bền bỉ của đất, của người.
Kể rằng sau tất cả, cuộc đời vẫn nảy mầm.
Giữa vách nhà đổ,
chùm khế vẫn chín.
Như một niềm an ủi lặng lẽ:
rằng từ những mất mát,
vẫn có thể sinh ra những điều dịu ngọt.



