Khác

CHÚNG CON NGUYỆN THỰC HIỆN ƯỚC MONG CỦA MẸ (1)

CHÚNG CON NGUYỆN THỰC HIỆN ƯỚC MONG CỦA MẸ

Quảng Ninh18/07/2026Nguyễn Bính (LCĐ Khoa Du lịch, Đại học Hạ Long)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà mẹ Việt Nam anh hùng Trần Thị Cổn năm nay tròn 70 tuổi. Quê mẹ ở xã Vĩnh Long (Vĩnh Bảo - Hải Phòng). Về bên mẹ hôm nay, chúng tôi bồi hồi, xúc động. Nhiều lúc nước mắt muốn trào ra khi nghe mẹ kể lại cuộc đời mình. Mẹ ơi! Sao cuộc đời mẹ sao lại nhiều nỗi gian nan, vất vả đến như vây? Sinh ra trong một gia đình nghèo, mới lên 9 tuổi, mẹ đã phải chịu nỗi đau to lớn - mồ côi cả cha lẫn mẹ. Mẹ được chú ruột đón về nuôi nấng. Nhưng trong cảnh nghèo chung của quê hương ngày ấy, tuổi thơ của mẹ trôi đi trong cơ cực, gian nan. Năm 20 tuổi mẹ xây dựng gia đình. Chồng mẹ tham gia du kích xã. Gia đình chồng cũng nghèo, không “một tấc đất cắm dùi”. Mẹ phải đi làm thuê, làm mướn, nuôi chồng hoạt động và phụng dưỡng mẹ chồng tuổi cao, sức yếu. Năm 1950, mẹ sinh người con trai đầu lòng và cũng là người con duy nhất của mẹ. Mẹ đặt tên con trai là Trần Tăng Khang - những mong cuộc đời con sau này không phải lận đận như cha mẹ mình. Nhưng niềm vui đến với mẹ vừa tròn 8 tháng thì nỗi đau lại ập đến. Chồng mẹ bị giặc bắt và bị chúng bắn chết bên bờ sông Hóa. Nhìn dòng sông đỏ nặng phù sa bao đời tươi mát cho quê hương mà lòng mẹ nặng trĩu nỗi đau. Mẹ dành trọn niềm yêu thương cho đứa con trai duy nhất của mình. Người mẹ chồng già, bệnh tình ngày càng nguy kịch hơn biết tin khi con trai qua đời. Bao gánh nặng gia đình, cuộc sống dồn lên hai vai mẹ. Người con gái mảnh mai mới ngoài 20 tuổi đã phải chịu cảnh góa bụa, đơn côi. Miền Bắc và quê hương hoàn toàn giải phóng, cuộc đời mẹ đổi thay. Cậu bé Khang ngày nào đã lớn dần lên trong tình thương yêu của mẹ. Đã bao lần mẹ định đi bước nữa, nhưng nghĩ đến con, mẹ lại nén lòng mình. Thế rồi giặc Mỹ gây ra cuộc chiến tranh, dùng máy bay, tàu chiến ném bom bắn phá miền Bắc. Quê hương mẹ đón một đơn vị bộ đội thông tin về đóng quân. Hàng ngày trên con đê đầu làng, những lúc chăn trâu, Khang cùng bè bạn có dịp tiếp xúc với các anh bộ đội. Hình ảnh đẹp đẽ về “Anh bộ đội Cụ Hồ” qua bài giảng của thầy cô giáo nay trở thành hiện thực trước mắt Khang. Nghĩ đến mối thù giặc giết cha năm nào, lòng Khang trỗi dậy ước mong trở thành anh bộ đội để được chiến đấu “đền nợ nước, trả thù nhà”. Khang đã tình nguyện đi bộ đội. Hiểu rõ ước mong của con và cảnh khổ cực của người dân mất nước khi xưa, mẹ đã tự tay ký vào lá đơn tình nguyện của con, đồng ý cho anh lên đường đánh giặc. Đó là vào một ngày tháng 4 năm 1968. Tiễn con đi, lòng mẹ những mong ngày chiến thắng, con mẹ sẽ trở về. Nhưng rồi, chỉ hơn một năm sau, tháng 8-1969, con mẹ đã hy sinh anh dũng khi cùng đồng đội chống địch càn quét tại chiến trường Tây Ninh. Nhận được tin con hy sinh, mẹ tưởng chừng không sống nổi. Nhưng, mẹ đã gượng dậy trong tình thương yêu, đùm bọc của dân làng, của chính quyền, lấy công việc nén dần nỗi đau. Hai mươi năm chiến tranh đã qua đi, mẹ được Nhà nước phong tặng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”. Niềm vinh dự đó đã phần nào làm lành những vết thương trong lòng mẹ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn