Bài viết

CHÚNG CON XIN CHÂN THÀNH BIẾT ƠN MẸ - Viết về Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Hiếm  

Vĩnh Long13/01/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Vĩnh Thành (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Vĩnh Thành)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh thời, Bác Hồ đã từng nói: “Nhân dân ta rất biết ơn các bà mẹ cả hai miền Nam Bắc đã sinh và nuôi dạy những thế hệ anh hùng của nước ta”. Đất nước mình trải qua bao cuộc trường chinh máu lửa, người mẹ Việt Nam đã gánh cả nỗi đau, mất mát trên đôi vai gầy yếu của mình, đi suốt cả một chiều dài lịch sử của dân tộc. Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Hiếm là một trong những người Mẹ đã phải chịu đựng nhiều hy sinh mất mát, đau thương bởi chồng và con của Mẹ đã mãi mãi ra đi, hy sinh vì sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc.

Mẹ Nguyễn Thị Hiếm, sinh năm 1922, trong một gia đình nông dân yêu nước tại ấp Thanh Tịnh, xã Tân Thiềng, huyện Chợ Lách, tỉnh Bến Tre. Năm 1942, Mẹ được mai mối và lập gia đình với ông Hồ Văn Liễn, sinh năm 1922 là một nông dân sống bằng nghề chài lưới ở cùng địa phương. Tuy cuộc sống gia đình còn gặp nhiều khó khăn nhưng Mẹ có cuộc sống rất vui vẻ hạnh phúc. Mẹ được bà con xung quanh rất yêu quý bởi tính tình hiền lành chất phác lại rất đảm đang. Năm 1945, Mẹ vui sướng đón đứa con đầu lòng chào đời nhưng Mẹ cũng rất lo vì sinh con ra trong thời buổi chiến tranh vô cùng ác liệt. Mẹ và ông Liễn có tất cả 7 người con, trong đó có 05 người con trai, 02 người con gái.

Năm 1960, ông tham gia cách mạng ở địa phương, với chức vụ Phó ban Công an xã Tân Thiềng (Bí danh Lê Lai), do hoàn cảnh chiến tranh vô cùng ác liệt nên chồng Mẹ chỉ về thăm Mẹ và các con được đôi ba lần. Thấu hiểu hoàn cảnh, Mẹ luôn động viên chồng an tâm công tác. Mặc dù gia đình khó khăn, thiếu trước hụt sau, chiến tranh ngày đêm bắn phá, một mình nuôi con nhưng Mẹ Hiếm vẫn chăm lo, chăm sóc nuôi dạy các con nên người.

Cũng như bao người vợ khác, Mẹ lúc nào cũng chắt chiu, chịu thương, chịu khó làm lụng nuôi nấng các con chỉ mong một ngày hòa bình gia đình được đoàn tụ. Mong ước của Mẹ chưa trở thành hiện thực thì đến ngày 06/10/1963, trong lúc được phân công đi công tác thì chồng Mẹ bị việt gian chỉ điểm sau đó bị bắn chết tại ấp Thanh Bình, xã Tân Thiềng, huyện Chợ Lách. Chồng Mẹ hy sinh khi người con út của Mẹ vừa tròn 3 tuổi. Nỗi đau quá lớn đối với Mẹ nhưng vì các con Mẹ đã cố gắng vượt qua.

Năm 1964, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, anh Hồ Văn Sọc con trai thứ 5 của Mẹ đã tình nguyện lên đường tham gia cách mạng. Anh là xã đội trưởng xã Vĩnh Hòa. Hoạt động được 8 năm thì đến năm 1972, một lần nữa Mẹ bàng hoàng nhận được giấy báo tử liệt sĩ Hồ Văn Sọc đã anh dũng hy sinh. Nỗi đau quá lớn đối với Mẹ nhưng một lần nữa Mẹ lại vượt qua.

Thời gian có xoá được không Nỗi đau lòng Mẹ mất chồng mất con Tháng năm chờ đợi mỏi mòn Trái tim đau đớn héo hon thân gầy

Ngoài anh Sọc, Mẹ còn 02 người con trai cũng từng tham gia cách mạng, năm 1945, anh Hồ Văn Lom là du kích xã và anh Hồ Văn Ngang từng tham gia công tác tại xã đội Vĩnh Hòa. Trong lúc hoạt động cách mạng, anh bị thương, sau này được Nhà nước công nhận là thương binh 4/4. Sau năm 1975, những người con còn lại của Mẹ đều lập gia đình và sinh sống chủ yếu bằng nghề chài lưới.

Hòa bình lặp lại, kinh tế gia đình vô cùng khó khăn, Mẹ được Nhà nước cấp 2000m² đất để canh tác và an hưởng tuổi già. Những ngày cuối đời, Mẹ được anh Hồ Văn Chính (con trai thứ 9) phụng dưỡng. Mẹ thường hay kể cho con, cháu nghe về sự hy sinh anh dũng của ông, cha ngày trước, để con cháu biết tự hào và cố gắng nhiều hơn nữa để xứng đáng với sự hy sinh ấy. Cuối cuộc đời, Mẹ không mong mỏi gì hơn là con, cháu sống tốt, sống có ý nghĩa để xứng đáng với lớp thế hệ cha anh đã hy sinh xương máu đem lại hòa bình cho dân tộc.

Do tuổi cao sức yếu, ngày 27 tháng 4 năm 1995, Mẹ đã qua đời để lại niềm tiếc thương cho con cháu. Ngày 11 tháng 11 năm 2015, Mẹ được Chủ tịch nước truy tặng danh hiệu Bà Mẹ Việt Nam anh hùng. Thật xứng đáng với danh hiệu ấy, Mẹ Hiếm là người đã có nhiều cống hiến, hy sinh vì sự nghiệp giải phóng dân tộc, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Xin được tỏ lòng thành biết ơn Mẹ!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn