Cựu chiến binh

CHỨNG KIẾN LỊCH SỬ TỪ GÓC NHÌN NGƯỜI TRONG CUỘC

Từ một cậu bé sống giữa đói khát và bom đạn, Phùng Ngọc Hùng đã trở thành nhân chứng sống của cuộc tổng khởi nghĩa Tháng Tám 1945 tại Hồng Gai, chứng kiến lịch sử đổi thay ngay trước mắt mình.

Hưng Yên11/01/2026Nguyễn Anh Quý (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng Tám năm 1945 đến với Phùng Ngọc Hùng không phải bằng những khái niệm lớn lao như “cách mạng” hay “chính quyền”, mà bằng một bầu không khí khác hẳn những ngày u ám trước đó. Ông nhớ rất rõ cảm giác ấy – cảm giác mà cả thị xã Hồng Gai như bừng tỉnh sau một giấc ngủ dài đầy ác mộng.

Đầu tháng 8-1945, cán bộ Việt Minh về địa phương tuyên truyền, vận động nhân dân chuẩn bị nổi dậy giành chính quyền. Những cuộc nói chuyện không diễn ra công khai rầm rộ, nhưng lan truyền rất nhanh trong dân chúng. Từ những người phu mỏ, người buôn bán nhỏ đến các gia đình nghèo đói, ai cũng truyền tai nhau về thời cơ đã đến. Với cậu bé Phùng Ngọc Hùng, điều dễ nhận thấy nhất là ánh mắt người lớn đã khác: không còn hoàn toàn tuyệt vọng, mà ánh lên niềm tin và quyết tâm.

Những đêm 16, 17, 18-8-1945, không khí tại Hồng Gai sục sôi chưa từng có. Người dân đốt đuốc sáng rực cả đường phố, tay cầm búa, gậy, dao, rựa, xà-beng… tiến về các đồn bốt của địch. Phùng Ngọc Hùng khi ấy còn nhỏ, nhưng đã theo chân các anh thanh niên trong làng, tận mắt chứng kiến dòng người cuồn cuộn như thác lũ. Tiếng hô, tiếng bước chân, tiếng đuốc cháy hòa vào nhau tạo thành một khung cảnh mà ông gọi là “chưa từng thấy trước đó và cũng không bao giờ quên”.

Ông nhớ rõ hình ảnh các thanh niên cầm bom tự chế bằng vôi bột và mảnh sành tiến vào đồn địch. Không súng đạn hiện đại, không quân phục chỉnh tề, nhưng khí thế thì áp đảo hoàn toàn. Bọn tay sai hoang mang, sợ hãi, lần lượt phải đầu hàng, trao lại chính quyền về tay nhân dân. Đó là khoảnh khắc mà Phùng Ngọc Hùng cảm nhận rất rõ: lịch sử đang đổi chiều, và mình đang đứng giữa khoảnh khắc ấy.

Sau khi giành được chính quyền, cuộc sống như sang trang mới. Dù khó khăn vẫn còn, nhưng nỗi sợ hãi triền miên đã lùi lại phía sau. Với Phùng Ngọc Hùng, Tháng Tám 1945 không chỉ là một sự kiện lịch sử được ghi trong sách, mà là ký ức sống động của một cậu bé tận mắt chứng kiến nhân dân đứng lên làm chủ vận mệnh của mình. Chính từ khoảnh khắc ấy, con đường đời của ông đã được định hình rõ ràng: gắn bó với cách mạng, với đất nước, cho đến tận cuối đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn