Chứng Nhân
Định là em của một người bạn cùng khóa đại học với tôi. Ngày tôi nhập ngũ, bất ngờ khi thấy nó đứng phía trước trong hàng tân binh. “Mày mới mười sáu cơ mà?” - Tôi giật áo nó, thắc mắc. “Anh nói nhỏ thôi. Em làm đơn tình nguyện, khai mười tám.” Về đơn vị, chúng tôi gọi nó là Định “đen” hay Định “gấu” bởi nó mới mười sáu mà đã to, vâm như người ngoài hai mươi, da lại đen cháy. Chỉ đến hôm hai anh em ở trong hầm, nghe tiếng đạn pháo réo qua đầu, Định mới khai lí do muốn đi bộ đội. Không vào đượ
nh rồi, đông đã tới/ Heo hút biên cương nơi đồng đội tôi nằm… Không biết do câu thơ cùng bức ảnh phong cảnh núi rừng quen thuộc mới cập nhật trên trang facebook của Định hay luồng gió lạnh vừa khẽ gõ cửa khiến chiếc điện thoại trên tay tôi run run. Tôi lặng lẽ nhìn sang Định. Vết sẹo nơi gò má Định lại đỏ lên và giật nhè nhẹ. Định ấp chén trà nóng trong tay tìm hơi ấm, lặng lẽ nhìn vào khoảng tối cuối gian nhà.
Gần ba chục năm, cứ đúng vào ngày tháng này, tôi và Định lại nhận được bịch chè của người đồng đội cũ trên Hà Giang gửi xuống. Chè được hái ở Coóc Nghè, nơi những người lính vận tải chúng tôi thường qua và được tự sao bằng tay. Và đúng vào ngày tháng này, bỏ hết mọi công việc, tôi và Định ngồi với nhau. Cổ họng dính xít vị ngọt của trà xuân. Chỉ hai ngồi đối ẩm. Từ trưa tới tận tối muộn, nhạt ấm này lại thay ấm khác. Nhưng lần này thì không thể. Chưa nhạt tuần trà, Định đứng dậy chia tay, nuối tiếc:
- Em về viện đây. Đến giờ bác sĩ kiểm tra rồi.
Chả mấy ngày là không gặp nhau nhưng chỉ có ngày này chúng tôi mới dành thời gian ôn lại những câu chuyện của gần bốn mươi năm về trước. Đành phải để sang năm, tôi dìu Định ra taxi. Định mới mổ lấy mảnh pháo “ma quái” ra khỏi đùi sáng qua. Cái mảnh pháo chỉ bằng hạt ngô, ngày ấy bác sĩ mổ dọc đùi không lấy ra được. Nó lẩn như ma vào các mô cơ, mổ nhiều sợ đụng chạm tới dây thần kinh khác đành phải để làm “con nợ” của mình, như bác sĩ nói vui. Chu du gần bốn mươi năm nó mới bị lạc đường đâm đầu vào xương, bị giữ lại và đã hành hạ người nuôi dưỡng nó một trận tơi bời. Hôm ấy, đang bon bon cùng chiếc xe ba bánh chở đầy hàng bỗng nhiên Định thấy buốt nhói ở đùi. Tấp xe vào lề đường, Định ôm đùi kìm nén cơn đau ngày càng dữ dội hơn. Người dân xúm lại hỏi: “Bác bị làm sao thế?” “Buốt quá!” Định kéo ống quần để lộ vết sẹo dọc đùi. “Chỗ này của bác bị làm sao?” “Mảnh găm vào.” “Thương binh hả?” “Không phải.” “Không phải thương binh mà xe gắn lô gô thương binh, lừa thiên hạ à!” Mọi người lảng dần. May sao tôi đi ngang qua, kịp đưa Định vào viện. Trước khi bước vào taxi Định đề nghị với tôi: “Mai anh trả lại nguyên trạng chiếc xe cho em!” Tôi ngạc nhiên hỏi: “Vì sao?” “Thì em có phải là thương binh đâu.”
Ba năm quân ngũ, dính hai mươi mốt mảnh đạn, ngày xưa lấy ra được mười lăm, thế nhưng Định không có thẻ thương binh. Người ta nói giả danh thương binh khiến nó tự ái. Tôi biết vậy nhưng cũng thấy nóng mặt hỏi dồn: “Bỏ lô gô thương binh xuống thì được, thế còn dòng chữ “Sống bám đá, chết hóa đá thành bất tử” thì sao? “Dòng chữ ấy phải để nguyên! Đấy là danh dự của em.” Định nói như quát lại tôi.
“Danh dự của em”, câu nói này của Định tôi đã nghe nhiều lần và lần nào tôi cũng trào nước mắt. Tôi cố kìm để không có một cái ôm thật chặt với nó. Bởi vì chúng tôi đang ở giữa phố đông người.



