Chứng nhân lịch sử Cao văn Dũng
Trong Thời Hoa Lừa, hầu hết mọi người đều sống với thói quen nhìn về phía ngọn đồi.
Dù họ đang làm gì—cày ruộng, bán hàng, hay nấu ăn—ánh mắt họ vẫn đôi lần hướng về nơi hoa nở.
Nhưng ở một ngôi làng nhỏ, có một người phụ nữ tên Duyên lại luôn làm điều ngược lại.
Bà không bao giờ nhìn lên đồi.
Không phải vì ghét hoa lừa.
Mà vì bà sợ.
Ngày còn trẻ, Duyên từng lên đồi một lần.
Lần đó, khi cánh hoa chạm vào tay, bà thấy một điều khiến bà không bao giờ quên.
Bà thấy mình sống một cuộc đời khác.
Một cuộc đời nơi bà có thể đi xa khỏi làng.
Có thể làm điều mình muốn.
Có thể không phải sống lặp lại những ngày cũ.
Nhưng rồi hình ảnh đó biến mất.
Và bà quay về thực tại.
Nơi mọi thứ vẫn như cũ.
Sau hôm đó, Duyên không bao giờ lên đồi nữa.
Bà nói:
“Thấy một điều đẹp mà không thể chạm vào còn đau hơn là không thấy gì cả.”
Mọi người trong làng không đồng ý.
Họ bảo bà đã bỏ lỡ phép màu.
Nhưng Duyên chỉ sống tiếp.
Bà mở một tiệm may nhỏ.
Ngày nào cũng ngồi bên khung cửa, vá áo cho người trong làng.
Không nhắc đến hoa lừa.
Không nhắc đến tương lai.
Một ngày nọ, có một cô gái trẻ đến tiệm may.
Cô hỏi:
“Sao bà không bao giờ lên đồi nữa?”
Duyên ngừng kim.
Rất lâu sau, bà trả lời:
“Vì ta đã thấy quá nhiều.”
Cô gái ngạc nhiên:
“Thấy nhiều mà lại không đi nữa sao?”
Duyên gật đầu.
“Vì ta từng nghĩ mình đang nhìn thấy tương lai.”
“Nhưng sau này mới hiểu, đó chỉ là một khả năng.”
Cô gái im lặng.
Duyên tiếp:
“Và nếu cứ bám vào một khả năng, ta sẽ quên mất mình đang sống ở hiện tại.”
Cô gái nhìn ra cửa.
Ngọn đồi xa xa vẫn trắng xóa trong mùa hoa.
“Nhưng nếu không nhìn lên đồi nữa, bà không tiếc sao?”
Duyên mỉm cười rất nhẹ:
“Tiếc chứ.”
“Nhưng ta chọn không sống bằng cái tiếc đó.”
Một năm sau, Duyên già yếu.
Bà không còn đủ sức đi lại nhiều.
Tiệm may vẫn mở, nhưng người ta nói bà thường ngồi rất lâu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Không nhìn đồi.
Chỉ nhìn đường làng.
Một buổi sáng, bà gọi cô gái trẻ năm xưa quay lại.
Bà đưa cho cô một tấm vải đã may dở.
“Con biết may tiếp không?”
Cô gái gật đầu.
Duyên nói:
“Ta không cần con may cho thật đẹp.”
“Chỉ cần con may để người khác còn có áo mặc.”
Cô gái hỏi:
“Bà vẫn không muốn lên đồi lần cuối sao?”
Duyên lắc đầu.
“Không.”
“Ta đã có một cuộc đời đủ dài để hiểu rằng…”
Bà dừng lại một chút, rồi nói tiếp:
“Không phải ai cũng cần nhìn thấy tương lai của mình.”
“Có người chỉ cần đủ can đảm để không quay lưng với hiện tại.”
Ngày hôm sau, Duyên mất.
Người ta tìm thấy bà ngồi bên khung cửa, tay vẫn đặt trên tấm vải đang may dở.
Gió xuân thổi qua.
Những cánh hoa lừa bay ngang qua con đường làng.
Nhưng bà không còn nhìn lên nữa.
Từ đó, người ta bắt đầu kể về một người phụ nữ không bao giờ nhìn lên đồi.
Không phải vì bà không tin vào hoa lừa.
Mà vì bà chọn tin vào những điều đang ở ngay trước mắt mình.
Và đôi khi, đó cũng là một cách để sống trọn vẹn với phép màu.



