Chứng nhân lịch sử Danh Đẹp
Trong Thời Hoa Lừa, có một điều mà ít ai dám nói ra:
Không phải ai lên đồi cũng nhìn thấy hoa.
Và không phải ai không thấy cũng là điều bất thường.
Ở một vùng núi xa, có một người đàn ông tên Khoa.
Ông được biết đến là người duy nhất trong vùng chưa từng kể rằng mình thấy bất kỳ ảo ảnh nào từ hoa lừa.
Mỗi mùa hoa, ông vẫn lên đồi.
Vẫn đứng giữa biển hoa trắng.
Vẫn lặng lẽ nhìn.
Rồi đi xuống.
Không nói gì.
Ban đầu, người ta nghĩ ông đang giấu.
Sau đó, họ nghĩ ông không thành thật.
Cuối cùng, họ nghĩ ông bị “hoa lừa bỏ quên”.
Có người còn bảo:
“Có lẽ ông không có ước mơ.”
Nhưng Khoa không phản ứng.
Ông chỉ tiếp tục sống như mọi ngày.
Săn sóc vườn rau.
Sửa lại mái nhà cho hàng xóm.
Dạy trẻ con cách buộc dây, nhóm lửa, và nhận biết gió đổi hướng.
Một năm nọ, có một thiếu nữ từ nơi khác đến.
Cô nghe về người đàn ông không thấy hoa lừa nên tò mò.
Cô hỏi ông:
“Ông chưa từng thấy gì thật sao?”
Khoa ngồi dưới gốc cây, lau tay vào vạt áo.
“Không.”
“Ông không buồn à?”
Ông suy nghĩ một lúc rồi trả lời:
“Ban đầu thì có.”
“Sau đó thì sao?”
“Sau đó ta hiểu ra một điều.”
Cô gái chờ.
Khoa nói tiếp:
“Có những thứ không xuất hiện trước mắt ta, không có nghĩa là nó không tồn tại.”
Cô gái nhíu mày:
“Ý ông là hoa lừa không thật?”
Khoa lắc đầu.
“Không. Ý ta là ta không phải người để thấy nó.”
Cô im lặng.
Lần đầu tiên cô không biết nên tin hay không.
Mùa hoa năm đó rất lớn.
Người từ khắp nơi đổ về đồi.
Cô gái cũng lên.
Và cô nói rằng mình đã thấy tương lai của mình.
Một tương lai rực rỡ.
Một cuộc đời khác hoàn toàn với hiện tại.
Khi cô trở xuống, cô tìm Khoa.
“Ông nói đúng,” cô nói. “Hoa lừa có thật.”
Khoa nhìn cô rất lâu.
Rồi hỏi:
“Vậy cô sẽ làm gì với điều cô thấy?”
Cô khựng lại.
“Tôi… tôi chưa nghĩ.”
Khoa gật đầu.
“Đó là phần quan trọng nhất.”
Cô gái không hiểu.
Khoa đứng dậy, đi về phía vườn rau.
“Rất nhiều người nghĩ hoa lừa cho họ câu trả lời.”
“Nhưng nó chỉ cho họ một câu hỏi.”
“Còn trả lời hay không là việc của họ.”
Cô gái đứng lại trên con đường đất, nhìn theo ông.
Nhiều năm sau, cô quay lại vùng núi ấy.
Không còn hỏi về hoa lừa nữa.
Cô chỉ tìm Khoa.
Nhưng ông đã già và không còn lên đồi nữa.
Ông ngồi trước hiên nhà, nhìn ra vườn rau nhỏ.
Cô hỏi:
“Bây giờ ông đã thấy hoa lừa chưa?”
Khoa mỉm cười.
“Ta chưa từng cần thấy.”
“Vậy ông học được gì từ nó?”
Ông nhìn bầu trời đang chuyển màu chiều.
“Ta học cách không cần một giấc mơ để biết mình đang sống.”
Gió thổi qua đồi.
Những cánh hoa trắng bay lên như tuyết.
Cô gái đứng im rất lâu.
Rồi nhận ra một điều giản dị:
Có những người không nhìn thấy hoa lừa không phải vì họ thiếu điều gì.
Mà vì họ đã sống đủ gần với thực tại để không cần thêm một ảo ảnh nào nữa.
Và thế là, Thời Hoa Lừa không chỉ có những người nhìn thấy tương lai.
Mà còn có những người học cách bước đi mà không cần nhìn thấy nó trước.


