Chứng nhân lịch sử Danh Giàu (1)
Người ta kể rằng vào cuối Thời Hoa Lừa, khi những cây hoa lừa trên khắp vùng đất dần héo úa, chỉ còn một cây duy nhất còn sống trên đỉnh núi Thiên Vân.
Cây ấy được giao cho một người canh giữ.
Đó là một cậu bé mười sáu tuổi tên Vũ.
Ngày nhận nhiệm vụ, trưởng làng đưa cho cậu một chiếc chìa khóa bằng đồng và nói:
"Con không phải giữ cái cây."
"Vậy con giữ gì ạ?"
"Con giữ hy vọng của mọi người."
Vũ không hiểu.
Cậu chỉ biết mỗi sáng phải tưới nước, dọn cỏ và bảo vệ cây khỏi những kẻ muốn chặt nó đem bán.
Năm đầu tiên, hàng trăm người lên núi ngắm hoa.
Năm thứ hai, chỉ còn vài chục.
Năm thứ ba, chẳng còn mấy ai đến nữa.
Người trẻ đã rời làng đi tìm cuộc sống mới.
Người già lần lượt qua đời.
Những câu chuyện về Thời Hoa Lừa dần trở thành truyền thuyết.
Chỉ còn Vũ ở lại.
Một hôm, giữa mùa đông lạnh giá, một cô bé xuất hiện dưới chân núi.
Cô bé hỏi:
"Chú có phải người giữ hoa không?"
Vũ bật cười.
Khi ấy cậu đã ngoài ba mươi tuổi.
"Đúng."
"Cháu muốn xem hoa lừa."
"Nhưng bây giờ chưa đến mùa."
Cô bé ngồi xuống bậc đá.
"Vậy cháu sẽ đợi."
Vũ nghĩ cô bé chỉ nói đùa.
Nhưng ngày hôm sau, cô bé lại đến.
Rồi ngày tiếp theo nữa.
Suốt cả mùa đông.
Hai người dần trở nên thân thiết.
Một ngày nọ, Vũ hỏi:
"Tại sao cháu muốn xem hoa lừa đến thế?"
Cô bé cúi đầu.
"Mọi người bảo hoa lừa cho người ta thấy điều họ mong muốn nhất."
"Đúng vậy."
"Cháu muốn gặp lại mẹ."
Vũ lặng người.
Mẹ cô bé vừa mất trong một trận lũ năm trước.
Mùa xuân cuối cùng cũng đến.
Những nụ hoa đầu tiên hé nở.
Cả ngọn núi chìm trong màu trắng dịu dàng.
Cô bé đứng dưới tán cây, đôi mắt ngập tràn hy vọng.
Một cánh hoa bay xuống vai em.
Rồi thêm một cánh nữa.
Gió xuân lặng lẽ thổi qua.
Nước mắt cô bé rơi xuống.
Vũ biết cô bé đã nhìn thấy điều gì đó.
Nhưng cậu không hỏi.
Khi mặt trời lặn, cô bé quay sang cậu.
"Mẹ cháu bảo phải sống thật tốt."
Vũ ngạc nhiên.
"Cháu chỉ thấy vậy thôi sao?"
Cô bé gật đầu.
"Cháu tưởng sẽ được ở bên mẹ mãi mãi."
"Nhưng mẹ chỉ cười và nói rằng cháu còn rất nhiều điều phải làm."
Hai người cùng nhìn những cánh hoa đang bay trong gió.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, Vũ hiểu ra điều mà mình chưa từng nhận ra.
Hoa lừa không phải để níu giữ những điều đã mất.
Nó tồn tại để giúp con người buông tay những điều không thể giữ lại.
Mùa hoa năm ấy là mùa hoa cuối cùng.
Sau khi những cánh hoa cuối cùng rơi xuống, cây hoa lừa già nua khô hẳn.
Không còn nụ mới.
Không còn phép màu nào nữa.
Người ta nghĩ rằng Thời Hoa Lừa đã kết thúc.
Nhưng nhiều năm sau, khi cô bé ngày nào đã trưởng thành, cô trở thành cô giáo của ngôi làng dưới chân núi.
Mỗi mùa xuân, cô lại kể cho lũ trẻ nghe về cây hoa cuối cùng.
Một đứa trẻ hỏi:
"Nếu hoa lừa đã biến mất, vậy phép màu cũng biến mất rồi sao?"
Cô mỉm cười.
"Không."
"Phép màu lớn nhất không nằm trong những cánh hoa."
"Nó nằm trong việc một người vẫn tiếp tục sống, tiếp tục yêu thương và tiếp tục hy vọng, ngay cả khi điều mình mong muốn nhất không thể quay trở lại."
Ngoài sân trường, những cánh hoa dại bay theo gió xuân.
Chúng không phải hoa lừa.
Nhưng trong mắt những đứa trẻ, chúng vẫn đẹp như một phép màu.



