Chứng nhân lịch sử Danh Giàu (2)
Trong Thời Hoa Lừa, người ta thường nói về “người thấy được tương lai”.
Nhưng ở một ngôi làng nhỏ ven núi, có một đứa trẻ tên Tí lại có một khả năng khác.
Cậu không thấy hoa lừa rõ ràng như người lớn.
Cũng không nhìn thấy những hình ảnh tương lai.
Cậu chỉ… nghe thấy chúng.
Mỗi mùa hoa nở, khi gió thổi qua đồi, những cánh hoa lừa phát ra một âm thanh rất nhỏ.
Giống như tiếng thì thầm.
Người lớn không nghe thấy gì.
Nhưng Tí thì có.
Lần đầu tiên cậu nhận ra điều đó là năm lên bảy tuổi.
Cậu đang chơi dưới gốc cây thì bỗng đứng khựng lại.
“Có tiếng nói,” cậu lẩm bẩm.
Mẹ cậu cười:
“Con tưởng tượng thôi.”
Nhưng Tí không tưởng tượng.
Cậu nghe rất rõ.
Một giọng nói bảo rằng cậu sẽ rời làng.
Một giọng khác bảo rằng cậu sẽ làm thợ rèn.
Một giọng nữa lại nói cậu sẽ đi rất xa, xa đến mức không còn nhớ đường về.
Cậu sợ.
Và không nói với ai nữa.
Những năm sau đó, Tí lớn lên bình thường như bao đứa trẻ khác.
Nhưng mỗi mùa hoa, cậu đều tránh lên đồi.
Vì càng lớn, những “tiếng nói” càng nhiều.
Không chỉ về tương lai của cậu.
Mà còn về người khác.
Cậu nghe thấy một người đàn ông sẽ đánh mất tất cả vì lòng tham.
Nghe thấy một cô gái sẽ rời bỏ người mình yêu.
Nghe thấy một bà lão sẽ ra đi trong cô đơn.
Có những “tiếng nói” vui.
Có những “tiếng nói” buồn.
Nhưng tất cả đều khiến cậu mệt mỏi.
Một ngày, cậu tìm đến một người gác đồi già từng sống gần khu hoa.
Cậu hỏi:
“Ông có nghe thấy tiếng hoa không?”
Ông lão nhìn cậu rất lâu.
Rồi hỏi lại:
“Con nghe được bao nhiêu?”
Tí ngập ngừng:
“Tất cả.”
Ông thở dài.
“Vậy con không nghe hoa.”
“Con nghe nỗi sợ của con người.”
Tí giật mình.
Ông lão nói tiếp:
“Hoa lừa không có tiếng.”
“Nó chỉ phản chiếu điều bên trong mỗi người.”
“Nhưng có những người nhạy đến mức… họ nghe được cả sự dao động của lòng người.”
Tí im lặng.
Lần đầu tiên cậu không chắc mình đang nghe thật hay đang bị chính mình lấp đầy tiếng ồn.
Ông lão đưa cậu lên đồi một lần.
Không phải mùa hoa nở đẹp nhất.
Mà là lúc hoa đang tàn.
Giữa những cánh hoa rơi, Tí nhắm mắt lại.
Cậu cố lắng nghe.
Nhưng lần này, không có gì cả.
Chỉ có gió.
Chỉ có đất.
Chỉ có chính nhịp thở của mình.
Cậu hỏi:
“Tại sao con không nghe thấy nữa?”
Ông lão trả lời:
“Vì con đã ngừng tìm kiếm tương lai trong mọi thứ.”
“Con bắt đầu nghe hiện tại.”
Tí bật khóc.
Không phải vì buồn.
Mà vì lần đầu tiên cậu không bị những “tiếng nói” kéo đi đâu cả.
Nhiều năm sau, Tí không còn nghe thấy hoa lừa nữa.
Nhưng cậu trở thành người kể chuyện.
Cậu ngồi ở chợ, dưới mái hiên, bên bếp lửa… và kể cho mọi người nghe về những “tiếng nói” mà cậu từng nghe.
Người ta hỏi:
“Vậy hoa lừa có thật sự nói gì không?”
Tí cười:
“Có.”
“Nhưng nó không nói tương lai.”
“Nó chỉ nói ra tất cả những gì ta đang nghĩ về tương lai.”
Một đứa trẻ hỏi:
“Vậy con nên tin tiếng nào?”
Tí xoa đầu nó:
“Tin tiếng khiến con sống tốt hơn hôm nay.”
Rồi cậu nhìn lên đồi xa.
Nơi những cánh hoa trắng vẫn bay mỗi mùa xuân.
Nhưng trong lòng cậu, không còn tiếng thì thầm nào nữa.
Chỉ còn sự yên lặng.
Và sự yên lặng ấy, lần đầu tiên, không đáng sợ.
Mà giống như một câu trả lời.


