Chứng nhân lịch sử Danh Hoàng Kiệt
Không phải ai trong Thời Hoa Lừa cũng yêu loài hoa ấy.
Có một truyền thuyết ít người nhắc đến.
Người ta nói rằng hoa lừa từng mang một lời nguyền.
Ở rìa phía bắc của vùng đất có một ngôi làng tên Mộc Trạch. Dân làng nơi đó không bao giờ lên đồi ngắm hoa.
Khi được hỏi lý do, họ chỉ đáp:
"Vì chúng ta đã trả giá rồi."
Chuyện bắt đầu từ hơn một trăm năm trước.
Khi ấy, trong làng có một chàng thợ săn tên Hạo.
Hạo là người gan dạ nhất vùng.
Anh không tin thần linh, cũng không tin những câu chuyện cổ tích.
Một mùa xuân nọ, anh lên đồi để chứng minh rằng hoa lừa chỉ là trò lừa bịp.
Nhưng khi một cánh hoa chạm vào tay, anh nhìn thấy một cảnh tượng.
Anh thấy một kho báu khổng lồ.
Vàng bạc chất thành núi.
Châu báu sáng rực cả hang động.
Điều đặc biệt là anh còn thấy rất rõ vị trí của nó.
Hạo trở về làng trong trạng thái phấn khích.
Vài ngày sau, anh mang theo cuốc xẻng và đi tìm kho báu.
Thật kỳ lạ, nơi anh đào đúng là có một hang động.
Và trong hang thật sự có vàng.
Tin tức lan khắp vùng.
Người ta kéo nhau lên đồi ngắm hoa.
Ai cũng mong nhìn thấy kho báu của riêng mình.
Có người thấy mỏ bạc.
Có người thấy ngọc quý.
Có người thấy những cánh đồng vàng bất tận.
Thế rồi cả vùng đất trở nên điên cuồng.
Người nông dân bỏ ruộng.
Người thợ bỏ nghề.
Người buôn bỏ chợ.
Tất cả lao đi tìm những điều mình đã thấy.
Trong vài năm đầu, một số người thật sự tìm được của cải.
Nhưng phần lớn không tìm thấy gì.
Họ bán nhà, bán đất, vay mượn tiền bạc để tiếp tục cuộc săn tìm.
Cuối cùng, nhiều gia đình tan vỡ.
Cả vùng trở nên nghèo đói hơn trước.
Khi ấy, một bà lão sống trên núi mới nói ra sự thật.
Bà bảo:
"Hoa lừa không cho các người thấy kho báu."
"Nó cho các người thấy thứ có thể khiến các người đánh mất chính mình."
Không ai hiểu.
Cho đến nhiều năm sau.
Người ta bắt đầu nhận ra điều kỳ lạ.
Những người từng nhìn thấy kho báu đều có chung một điểm.
Họ không thật sự muốn vàng.
Họ muốn cảm giác được hơn người khác.
Muốn được ngưỡng mộ.
Muốn có quyền lực.
Kho báu chỉ là hình dạng mà lòng tham khoác lên.
Còn những người nhìn thấy gia đình, bạn bè hay cuộc sống bình yên thường sống hạnh phúc hơn.
Từ đó, dân làng Mộc Trạch không còn lên đồi ngắm hoa.
Không phải vì sợ.
Mà vì họ hiểu.
Hoa lừa giống như một tấm gương.
Nó không cho con người thứ họ cần.
Nó phản chiếu thứ đang ẩn sâu trong trái tim họ.
Một trăm năm sau, khi Thời Hoa Lừa sắp kết thúc, có một cậu bé trong làng hỏi trưởng lão:
"Nếu hoa là tấm gương, tại sao mọi người vẫn muốn nhìn vào nó?"
Ông lão nhìn về phía ngọn núi xa xa, nơi những cánh hoa trắng đang bay trong nắng chiều.
Rồi ông đáp:
"Bởi vì điều khó nhìn thấy nhất trên đời không phải tương lai."
"Mà là chính bản thân mình."
Và đó là bí mật cuối cùng của lời nguyền hoa lừa.
Nó không hủy hoại những ai nhìn thấy nó.
Nó chỉ khiến họ không thể tiếp tục tự lừa dối chính mình.


