Cựu chiến binh

Chứng nhân lịch sử Danh Long (1)

An Giang13/06/2026Danh Long (xã Đoàn Gò Quao)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người Sửa Những Giấc Mơ Hỏng

Trong Thời Hoa Lừa, có một điều ai cũng biết:

Giấc mơ từ hoa lừa không phải lúc nào cũng đẹp.

Có những giấc mơ khiến người ta hạnh phúc.

Có những giấc mơ khiến người ta sợ hãi.

Và có những giấc mơ… bị vỡ ngay khi vừa chạm vào lòng người.

Ở rìa ngọn đồi có một ngôi nhà nhỏ, nơi một người đàn ông tên Dụng sống một mình.

Ông không lên đồi ngắm hoa.

Cũng không đi theo người khác tìm tương lai.

Công việc của ông là… sửa đồ hỏng.

Bàn ghế gãy.

Đồ gốm nứt.

Cửa sổ kẹt.

Mọi thứ người ta mang đến.

Nhưng dần dần, ông bắt đầu sửa cả những thứ không ai nhìn thấy.

Những người tìm đến ông không chỉ mang đồ vật.

Mà còn mang theo những câu chuyện kỳ lạ.

“Tôi thấy mình thất bại.”

“Tôi thấy mình sẽ bị bỏ lại.”

“Tôi thấy mình không đủ tốt.”

Ban đầu, Dụng chỉ nghe.

Không nói gì.

Cho đến một ngày, một cô gái trẻ đến trước cửa, ôm một chiếc hộp gỗ.

Cô nói:

“Cái này bị vỡ rồi.”

Dụng mở hộp.

Bên trong không có gì.

Cô gái nói:

“Giấc mơ của tôi.”

“Tôi thấy trên đồi… tôi không còn ai bên cạnh.”

“Rồi tôi tỉnh dậy, và tôi không còn muốn sống tiếp như trước nữa.”

Dụng im lặng rất lâu.

Rồi ông hỏi:

“Vậy cô muốn sửa nó hay vứt nó đi?”

Cô gái bật khóc:

“Giấc mơ thì sửa được sao?”

Dụng gật đầu:

“Không phải giấc mơ.”

“Mà là cách ta mang nó về đời thật.”

Từ hôm đó, ông bắt đầu “sửa giấc mơ”.

Không phải bằng phép màu.

Mà bằng cách giúp người ta hiểu lại điều mình đã thấy.

Một người thấy mình thất bại, ông hỏi:

“Thất bại trong cái gì?”

Một người thấy mình cô đơn, ông hỏi:

“Cô đơn khi nào, và vì sao?”

Một người thấy mình mất tất cả, ông hỏi:

“Còn lại gì mà anh chưa nhìn thấy?”

Không ai rời đi giống như lúc họ đến.

Có người khóc.

Có người im lặng rất lâu.

Có người quay lại làm lại cuộc đời của mình.

Nhiều năm sau, người ta không còn gọi ông là thợ sửa đồ nữa.

Họ gọi ông là người sửa những giấc mơ hỏng.

Một ngày, có người hỏi:

“Ông có từng thấy hoa lừa không?”

Dụng lắc đầu:

“Không.”

“Vậy ông không tò mò sao?”

Ông mỉm cười:

“Ta từng sửa quá nhiều giấc mơ rồi.”

“Ta hiểu một điều.”

“Không phải giấc mơ nào cũng cần được nhìn thấy rõ.”

“Có những giấc mơ chỉ cần được hiểu đúng.”

Người kia hỏi tiếp:

“Vậy nếu ông nhìn thấy hoa lừa, ông sẽ thấy gì?”

Dụng nhìn ra khoảng trời nơi gió đang thổi qua đồi.

Rất lâu sau ông mới trả lời:

“Ta nghĩ ta sẽ thấy… cách con người tự chữa lành mình.”

Rồi ông quay vào nhà.

Chiếc bàn gỗ cũ vẫn đặt cạnh cửa sổ.

Trên đó luôn có những “giấc mơ” được mang đến mỗi ngày.

Không ai biết chúng nhẹ hay nặng.

Chỉ biết rằng khi rời khỏi ngôi nhà ấy, người ta thường bước đi chậm hơn.

Nhưng vững hơn.

Và trong Thời Hoa Lừa, có những người không nhìn thấy tương lai.

Họ chỉ giúp người khác đứng lại đủ lâu để không bị nó cuốn đi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn