Chứng nhân lịch sử Danh Oanh
Người già trong làng kể rằng trước khi có núi, có sông, vùng đất ấy chỉ là một cánh đồng hoang. Giữa cánh đồng mọc lên một cây duy nhất. Mỗi độ xuân về, cây nở ra những bông hoa lừa.
Không ai biết vì sao chúng có tên như vậy.
Dân làng chỉ biết rằng ai chạm vào cánh hoa sẽ nhìn thấy tương lai đẹp nhất của mình.
Một cậu bé nghèo thấy mình trở thành vị quan thanh liêm được muôn dân kính trọng.
Một người bán cá thấy mình sở hữu đoàn thuyền lớn nhất vùng.
Một cô gái mồ côi thấy mình có một gia đình đông vui, hạnh phúc.
Bởi những hình ảnh ấy quá đẹp, người ta bắt đầu sống vì chúng. Họ chờ mùa hoa đến để được mơ mộng thêm một lần nữa.
Năm tháng trôi qua.
Người bán cá vẫn bán cá.
Cô gái vẫn sống một mình.
Cậu bé vẫn nghèo.
Mọi người dần oán trách hoa lừa.
"Hoa đã lừa chúng ta."
"Hoa cho chúng ta hy vọng rồi cướp nó đi."
"Hoa khiến chúng ta quên mất thực tại."
Một mùa xuân nọ, dân làng quyết định chặt bỏ cây hoa lừa.
Khi những chiếc rìu đầu tiên bổ xuống thân cây, một ông lão từ trên đồi bước tới.
Ông là người gác đồi, sống một mình suốt mấy chục năm.
Ông hỏi:
"Các người thật sự muốn chặt cây sao?"
"Cây này chỉ mang đến ảo tưởng."
Ông lão mỉm cười:
"Vậy hãy kể ta nghe, cây đã lấy đi thứ gì của các người?"
Mọi người im lặng.
Ông nói tiếp:
"Nó có lấy đi tiền bạc của các người không?"
"Không."
"Có lấy đi nhà cửa không?"
"Không."
"Có lấy đi tuổi trẻ không?"
"Không."
"Vậy nó chỉ cho các người nhìn thấy điều mình mong muốn. Còn việc có đạt được hay không là do chính các người."
Nói rồi ông lão dẫn họ lên đỉnh đồi.
Ở đó có một ngôi nhà nhỏ.
Trong nhà treo đầy những bức tranh.
Bức tranh đầu tiên vẽ vị quan thanh liêm.
Bức thứ hai vẽ đoàn thuyền lớn.
Bức thứ ba vẽ một gia đình hạnh phúc.
Mọi người ngạc nhiên.
Đó chính là những hình ảnh họ từng thấy trong mùa hoa.
Ông lão nói:
"Những người xuất hiện trong tranh đều từng nhìn thấy tương lai của mình qua hoa lừa."
"Vậy họ đâu rồi?"
Ông lão chỉ xuống thung lũng.
Vị quan thanh liêm đang giúp dân xử lý tranh chấp.
Người chủ đoàn thuyền đang neo tàu ngoài bến.
Người phụ nữ có gia đình đông vui đang chơi đùa cùng con cháu.
Tất cả đều là người thật.
Mọi người kinh ngạc.
"Nhưng làm sao họ làm được?"
Ông lão đáp:
"Họ không ngồi chờ mùa hoa tiếp theo."
Câu nói ấy khiến cả đồi núi lặng đi.
Từ năm đó, dân làng vẫn giữ lại cây hoa lừa.
Mỗi khi hoa nở, họ đến ngắm nhưng không còn xem những hình ảnh ấy là lời hứa của số phận.
Họ xem đó là câu hỏi.
'Mày có dám trở thành con người mà mày vừa nhìn thấy hay không?'
Và người ta gọi khoảng thời gian ấy là Thời Hoa Lừa — thời mà những giấc mơ đủ đẹp để đánh thức lòng can đảm trong mỗi con người.



