Chứng nhân lịch sử Đoàn Thanh Nỡ
Ngọn đèn trong căn hầm
Mùa đông năm ấy, chiến tranh đã kéo dài nhiều năm. Ở một ngôi làng nhỏ, cô bé Lan sống cùng bà ngoại trong một căn nhà đơn sơ. Mỗi khi tiếng còi báo động vang lên, cả làng lại xuống hầm trú ẩn.
Trong căn hầm tối, Lan luôn mang theo một chiếc đèn dầu nhỏ. Ánh sáng của nó không mạnh, nhưng đủ để mọi người nhìn thấy nhau. Trẻ em ngồi sát bên người lớn, còn các cụ già kể chuyện để xua đi nỗi lo lắng.
Một đêm, tiếng bom nổ kéo dài hơn thường lệ. Một gia đình ở đầu làng bị lạc mất cậu con trai tám tuổi trong lúc chạy xuống hầm. Người mẹ bật khóc vì sợ hãi.
Lan liền cầm chiếc đèn dầu của mình và xin phép người lớn đi tìm. Một vài thanh niên trong làng đi cùng cô. Họ lần theo con đường đất tối om giữa tiếng gió và khói bụi.
Cuối cùng, dưới một gốc cây bên bờ ruộng, họ tìm thấy cậu bé đang co ro vì sợ. Khi nhìn thấy ánh đèn, cậu bé bật khóc rồi chạy đến ôm chầm lấy mọi người.
Cả đoàn trở về hầm trú ẩn an toàn. Người mẹ ôm con trai vào lòng và không ngừng cảm ơn Lan.
Nhiều năm sau khi chiến tranh đã qua, ngôi làng được xây dựng lại. Lan trở thành giáo viên. Chiếc đèn dầu cũ vẫn được bà giữ trên kệ sách trong lớp học.
Mỗi khi học sinh hỏi vì sao bà không bỏ chiếc đèn đã cũ kỹ ấy, Lan mỉm cười:
"Trong những ngày tối tăm nhất, điều con người cần nhất đôi khi chỉ là một chút ánh sáng và một người sẵn sàng mang ánh sáng đó đến cho người khác."
Và với Lan, chiếc đèn dầu không chỉ là một vật dụng cũ. Nó là ký ức về lòng dũng cảm, tình làng nghĩa xóm và hy vọng đã giúp mọi người vượt qua những năm tháng chiến tranh.



