Chứng nhân lịch sử Huỳnh Khanh Nhanh
Trong Thời Hoa Lừa, ai cũng chờ mùa xuân.
Nhưng có một người luôn đi ngược lại.
Anh tên là Lâm.
Mỗi khi người ta kéo nhau lên đồi ngắm hoa, Lâm lại đi xuống thung lũng.
Mỗi khi hoa nở rộ, Lâm lại rời khỏi nơi có hoa.
Ai cũng gọi anh là kẻ kỳ lạ.
"Không thấy hoa lừa là mất một nửa cuộc đời."
Lâm chỉ cười:
"Có khi thấy nhiều quá lại mất nửa còn lại."
Không ai hiểu anh nói gì.
Cho đến một năm, hoa lừa nở rộ khác thường.
Cả vùng đất trắng xóa như tuyết.
Người ta nói đó là mùa hoa đẹp nhất trong hàng chục năm.
Ai cũng lên đồi.
Ai cũng muốn nhìn thấy tương lai của mình.
Chỉ có Lâm là đi xuống thung lũng sâu nhất, nơi không có người.
Ở đó có một ngôi nhà bỏ hoang.
Lâm ngồi trong căn nhà ấy suốt mùa hoa.
Không nhìn lên trời.
Không nghĩ về tương lai.
Chỉ nghe tiếng gió qua khe cửa.
Nhưng năm ấy, điều kỳ lạ xảy ra.
Những người lên đồi bắt đầu kể về những điều giống nhau.
Họ không còn thấy giấc mơ riêng của mình nữa.
Họ chỉ thấy một hình ảnh duy nhất:
Một con đường dài không có điểm kết thúc.
Một số người vui mừng.
Một số người sợ hãi.
Một số người bỏ về giữa chừng.
Còn Lâm, ở dưới thung lũng, lại cảm thấy rất yên tĩnh.
Đến cuối mùa, anh trở lại làng.
Không ai nhận ra anh thay đổi điều gì.
Nhưng những người từng gặp anh nói rằng ánh mắt anh khác trước.
Một đứa trẻ hỏi:
"Tại sao chú không đi xem hoa lừa?"
Lâm ngồi xuống ngang tầm mắt đứa trẻ.
"Vì chú từng xem rồi."
"Rồi sao nữa ạ?"
"Rồi chú nhận ra một điều."
"Điều gì?"
Lâm nhìn về phía ngọn đồi đang dần tàn hoa.
"Hoa lừa cho ta thấy rất nhiều tương lai."
"Nhưng nó không nói cho ta biết con đường nào là đúng."
Đứa trẻ nghiêng đầu.
"Vậy con đường nào đúng?"
Lâm đứng dậy.
"Không có con đường nào được vẽ sẵn cả."
"Chỉ có con đường mình chọn bước tiếp."
Từ năm đó, Lâm bắt đầu dẫn người khác đi xuống thung lũng thay vì lên đồi.
Không phải để họ tránh hoa lừa.
Mà để họ nhìn thấy những thứ không phải giấc mơ.
Đất thật.
Gió thật.
Và những bước chân thật của chính mình.
Có người hỏi anh:
"Anh không sợ mọi người bỏ lỡ tương lai sao?"
Lâm lắc đầu:
"Tương lai không nằm trên đồi."
"Nó nằm ở nơi ta đang đi."
Và dần dần, người ta nhận ra một điều lạ.
Những người từng đi cùng Lâm xuống thung lũng thường sống ổn định hơn.
Không phải vì họ thấy ít giấc mơ hơn.
Mà vì họ học được cách không phụ thuộc vào giấc mơ để sống.
Nhiều năm sau, khi Thời Hoa Lừa dần phai nhạt, người ta không còn tranh cãi về việc nên lên đồi hay xuống thung lũng nữa.
Họ chỉ nói:
"Có những người cần hoa lừa để biết mình muốn gì."
"Và có những người cần đi ngược lại để biết mình đang ở đâu."
Còn Lâm thì biến mất vào một sáng mùa xuân.
Không ai biết anh đi đâu.
Chỉ còn con đường mòn dẫn xuống thung lũng vẫn còn đó.
Và đôi khi, người ta nói rằng nếu đi đủ xa theo con đường ấy, sẽ không còn nghe tiếng gió của hoa lừa nữa.
Chỉ còn tiếng bước chân của chính mình.



