Chứng nhân lịch sử Huỳnh Thanh Trong
Tiếng Sáo Trên Đồi
Chiến tranh đã kéo dài nhiều năm. Ngôi làng dưới chân đồi ngày càng vắng vẻ. Ban ngày, người dân làm việc trong im lặng. Ban đêm, họ thường tắt hết đèn từ rất sớm.
Trong làng có một cậu bé tên An, mới mười hai tuổi. Cha cậu đang ở ngoài mặt trận, còn mẹ làm việc ở trạm cứu thương.
Trước khi đi xa, cha đã tặng An một cây sáo tre và dặn:
— Khi nào nhớ cha, con hãy thổi sáo. Âm nhạc giúp người ta giữ được hy vọng.
Từ đó, chiều nào An cũng leo lên ngọn đồi phía sau làng. Cậu ngồi dưới gốc cây cổ thụ và thổi những giai điệu đơn giản mà cha từng dạy.
Lúc đầu chẳng ai để ý.
Nhưng rồi những người dân trong làng bắt đầu quen với tiếng sáo ấy.
Các cụ già nghe tiếng sáo thì biết một ngày bình yên nữa sắp kết thúc.
Những đứa trẻ đang chơi ngoài đồng nghe tiếng sáo thì chạy về nhà.
Các y tá ở trạm cứu thương nói rằng tiếng sáo khiến họ cảm thấy nhẹ lòng hơn sau những giờ làm việc căng thẳng.
Một hôm, trận pháo kích bất ngờ xảy ra gần khu vực ngôi làng. Mọi người vội vàng tìm nơi trú ẩn. Trong sự hỗn loạn ấy, nhiều đứa trẻ bị lạc khỏi gia đình.
Khi tiếng nổ đã thưa dần, màn đêm cũng buông xuống.
An trèo lên ngọn đồi như mọi ngày. Cậu không biết phải làm gì để giúp mọi người. Rồi cậu nhớ đến cây sáo trong túi áo.
Tiếng sáo vang lên giữa màn đêm yên ắng.
Không phải một bản nhạc đặc biệt, chỉ là giai điệu quen thuộc mà cả làng đã nghe suốt nhiều tháng qua.
Từ các hầm trú ẩn, những đứa trẻ nhận ra âm thanh ấy và lần theo hướng tiếng sáo. Người lớn cũng dùng nó làm điểm hẹn để tìm người thân.
Đến khuya, hầu hết những người bị thất lạc đã đoàn tụ.
Mẹ An ôm con trai vào lòng:
— Hôm nay cây sáo của con đã giúp rất nhiều người.
An cúi đầu nhìn cây sáo tre cũ kỹ. Cậu chợt hiểu điều cha từng nói.
Trong thời chiến, không phải ai cũng có thể làm những việc lớn lao.
Nhưng mỗi người đều có thể giữ cho ngọn lửa hy vọng không tắt trong lòng người khác.
Và đôi khi, một tiếng sáo nhỏ bé giữa đêm tối cũng đủ để dẫn đường cho rất nhiều người tìm thấy nhau.


