Chứng nhân lịch sử Nguyễn Văn Mo
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
1984: Khúc Tráng Ca Giữa Hai Đầu Biên Giới
Năm 1984 là một trong những cột mốc khốc liệt, cam go và bi tráng nhất của lịch sử quân sự Việt Nam hiện đại. Đây là thời điểm mà đất nước ta phải căng mình chiến đấu trên cả hai đầu biên giới: cái rét cắt da cắt thịt cùng mưa bom bão đạn.
Khi những thanh niên cùng trang lứa ở hậu phương đang chật vật với những lo toan của thời kỳ bao cấp, thì tại những vùng biên cương xa xôi, hàng vạn người lính trẻ năm 1984 đang phải đối mặt với những thử thách nghiệt ngã nhất của đời lính.
ăm 1984, dải biên cương Vị Xuyên (Hà Giang) trở thành “vùng đất lửa”. Đỉnh điểm là ngày 12/7/1984, trong chiến dịch MB84 nhằm giành lại các cao điểm bị địch chiếm đóng, hàng ngàn chiến sĩ thuộc các sư đoàn 356, 316, 312... đã ôm bộc phá xông lên.
Đạn pháo của địch bắn xối xả, cày nát những triền đá tai mèo thành màu trắng xóa. Những địa danh như Cao điểm 772, 685, Đồi Đài, Cô Ích... đã biến thành "Lò vôi thế kỷ".
Trong những hang đá ẩm ướt, sặc mùi thuốc súng, người lính vấp phải làn đạn dày đặc nhưng không một ai lùi bước. Anh hùng Nguyễn Viết Ninh trước khi hy sinh đã dùng lưỡi dao khắc lên báng súng dòng chữ: "Sống bám đá đánh giặc, chết hóa đá bất tử".
Chỉ riêng ngày 12/7/1984, hơn một ngàn chiến sĩ đã ngã xuống. Thân xác của những chàng trai tuổi đôi mươi đã hòa vào lòng đất mẹ, biến Vị Xuyên thành một "biên cương lăng mộ" linh thiêng của Tổ quốc.
Cùng thời điểm năm 1984, ở hướng biên giới Tây Nam, những người lính tình nguyện Việt Nam lại bước vào chiến dịch mùa khô 1984 - 1985. Đây là chiến dịch lớn nhất, mang tính quyết định nhằm quét sạch các căn cứ đầu não cuối cùng của tàn quân Pol Pot dọc biên giới Campuchia – Thái Lan.
ác với cái lạnh của Vị Xuyên, người lính chiến trường K năm 1984 phải hành quân dưới cái nóng lên tới 40 độ C của rừng khộp. Nhiều chiến sĩ ngã xuống không phải vì trúng đạn, mà vì hết nước uống giữa rừng sâu. Dưới chân họ, những bãi mìn KP2, mìn lá chực chờ hất tung thể xác.
Vượt qua tất cả, những người lính năm 1984 đã triệt phá hoàn toàn 16 căn cứ của địch, giúp hồi sinh đất nước Chùa Tháp từ tro tàn diệt chủng. Đổi lại, hàng ngạn người lính đã gửi lại một phần thân thể (đôi tay, đôi chân) hoặc vĩnh viễn nằm lại nơi đất khách quê người.
Hơn 40 năm đã trôi qua kể từ mùa hè đỏ lửa năm 1984. Những chàng trai mười chín, đôi mươi năm ấy giờ đã là những người đàn ông tóc bạc, da mồi. Nhiều người mang trên mình thương tật, nhiều người đến nay xương cốt vẫn còn nằm lại đâu đó trong hang đá Vị Xuyên hay rừng sâu Campuchia chưa thể trở về.
Câu chuyện thời hoa lửa năm 1984 không có những ánh hào quang rực rỡ của ngày chiến thắng độc lập 30/4/1975, nhưng nó là minh chứng cho một thế hệ thanh niên sẵn sàng hy sinh thầm lặng để giữ vững nền độc lập non trẻ của Tổ quốc. Nhắc lại năm 1984 là để thế hệ hôm nay biết trân trọng giá trị của từng tấc đất biên cương và mỗi phút giây hòa bình đang có.


