Cựu chiến binh

Chứng Nhân Lịch Sử Nguyễn Văn Sử

An Giang13/06/2026Nguyễn Văn Sử (xã Đoàn Gò Quao)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người Đi Tìm Mùa Hoa Lừa Không Tồn Tại

Trong Thời Hoa Lừa, ai cũng biết mùa hoa chỉ đến một lần trong năm.

Nhưng có một người không tìm mùa hoa thật.

Ông tên là Khôi, một người vẽ bản đồ.

Công việc của ông là ghi lại đường đi, con suối, ngọn đồi và những vùng đất chưa ai biết đến.

Một ngày, Khôi nghe về một điều lạ:

“Có một nơi hoa lừa nở không theo mùa.”

Không ai xác nhận.

Không ai phủ nhận.

Chỉ là một lời đồn.

Nhưng Khôi bị cuốn vào nó.

Ông bắt đầu rời khỏi những bản đồ quen thuộc.

Đi sâu vào vùng núi chưa ai đặt chân.

Tìm kiếm “mùa hoa không tồn tại”.

Nhiều năm trôi qua.

Ông đi qua nhiều làng.

Nhiều ngọn đồi.

Nhiều vùng đất không có tên.

Nhưng không nơi nào có “mùa hoa lừa vĩnh cửu”.

Người ta hỏi ông:

“Ông đang tìm gì?”

Khôi luôn trả lời:

“Một nơi không cần chờ đợi.”

Không ai hiểu.

Một ngày, ông gặp một người chăn cừu già giữa núi.

Ông hỏi:

“Ông có thấy nơi nào hoa lừa nở mãi không?”

Người chăn cừu cười:

“Không có nơi nào như vậy.”

Khôi thất vọng:

“Vậy tất cả chỉ là tin đồn?”

Người già lắc đầu:

“Không.”

“Chỉ là con người luôn muốn kéo dài điều đẹp đẽ.”

Khôi im lặng.

Ông hỏi tiếp:

“Vậy hoa lừa thật sự là gì?”

Người chăn cừu nhìn lên bầu trời:

“Một khoảnh khắc.”

“Không phải một nơi.”

“Không phải một mùa.”

Khôi không hiểu.

Ông già nói tiếp:

“Nếu con tìm một mùa hoa không bao giờ kết thúc, con sẽ không bao giờ tìm thấy nó.”

“Nhưng nếu con hiểu nó chỉ là khoảnh khắc, con sẽ thấy nó ở bất cứ đâu.”

Câu nói đó khiến Khôi dừng lại.

Lần đầu tiên sau nhiều năm, ông không bước tiếp.

Ông mở cuốn bản đồ của mình.

Tất cả những nơi ông từng đi qua đều được vẽ chi tiết.

Nhưng không có nơi nào ghi “hoa lừa”.

Ông bật cười.

Một nụ cười rất nhỏ.

Như thể vừa hiểu ra một điều rất lớn.

Từ hôm đó, Khôi không tìm “mùa hoa vĩnh cửu” nữa.

Ông bắt đầu vẽ lại bản đồ.

Nhưng lần này, ông không chỉ vẽ địa hình.

Ông vẽ cả những khoảnh khắc.

Một người đứng dưới mưa nhìn lên trời.

Một đứa trẻ lần đầu biết chạy.

Một người mẹ ôm con giữa chợ.

Và mỗi khi ai đó hỏi:

“Ông có tìm thấy hoa lừa chưa?”

Khôi trả lời:

“Ta đã đi qua nó rất nhiều lần.”

“Nhưng nó không phải nơi để tìm.”

“Nó là cách con người đang sống trong khoảnh khắc đó.”

Nhiều năm sau, cuốn bản đồ của Khôi được truyền lại.

Người ta không dùng nó để đi đường.

Mà để nhớ rằng:

Không có nơi nào gọi là “mùa hoa lừa vĩnh cửu”.

Chỉ có những khoảnh khắc ngắn ngủi mà nếu ta đủ chậm lại, ta sẽ nhận ra mình đã từng đi ngang qua phép màu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn