Bài viết

Chứng nhân lịch sử Phạm Văn Thâu

An Giang16/06/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngọn đèn ở trạm y tế dã chiến

Trong một khu rừng gần chiến tuyến, có một trạm y tế dã chiến nhỏ do vài y tá và bác sĩ trẻ phụ trách. Điều kiện thiếu thốn, thuốc men ít ỏi, nhưng họ luôn cố gắng cứu chữa cho những người bị thương. Người y tá chính ở đó là cô Linh. Cô thường làm việc suốt đêm, dưới ánh đèn dầu leo lét. Trong số những người lính được đưa về trạm, có một chàng trai tên Phúc bị thương nặng sau một trận đánh. Anh hôn mê nhiều ngày. Linh thay băng, truyền nước, và luôn ngồi bên cạnh theo dõi từng hơi thở. Có một điều kỳ lạ: mỗi khi Linh chuẩn bị nghỉ, Phúc lại có dấu hiệu tỉnh lại yếu ớt, như thể không muốn cô rời đi. Một đêm, trạm y tế bị cảnh báo có thể bị pháo kích. Mọi người khuyên Linh sơ tán. Nhưng cô lắc đầu: — Nếu tôi đi, ai sẽ ở lại với họ? Cô tiếp tục ở lại bên các bệnh nhân. Đêm đó, pháo rơi gần khu rừng. Mái trạm rung lên dữ dội. Linh vừa giữ bình truyền dịch cho Phúc, vừa trấn an những người khác. Trong khoảnh khắc nguy hiểm nhất, Phúc mở mắt. Anh nhìn thấy ánh đèn dầu và bóng người đang cúi xuống bên mình. Anh khẽ hỏi: — Tôi còn sống sao? Linh mỉm cười: — Còn. Và anh phải cố gắng nữa. Phúc nắm lấy tay cô, rất yếu nhưng chắc. — Nếu tôi qua được… tôi sẽ nhớ điều này suốt đời. Sau đó không lâu, anh được chuyển về tuyến sau và dần hồi phục. Chiến tranh kết thúc nhiều năm sau. Tại một bệnh viện lớn, một bác sĩ trưởng khoa đang đi kiểm tra bệnh nhân thì dừng lại trước một người phụ nữ đang làm việc trong phòng cấp cứu. Ông sững lại. — Cô… có phải là y tá ở trạm rừng năm xưa không? Linh nhìn lên, hơi ngạc nhiên. Người đàn ông mỉm cười: — Tôi là Phúc. Khoảnh khắc ấy, cả hai đều im lặng. Không cần nói nhiều về quá khứ, vì họ đều hiểu: có những cuộc gặp gỡ trong chiến tranh tưởng như ngắn ngủi, nhưng lại thay đổi cả một đời người. Từ hôm đó, mỗi khi đi qua hành lang bệnh viện, Phúc luôn dừng lại nhìn ánh đèn phòng cấp cứu. Vì với anh, đó không chỉ là ánh sáng của một ca trực. Mà là ánh sáng đã kéo anh trở về từ ranh giới giữa sự sống và cái chết.

Ý nghĩa: Trong chiến tranh, đôi khi sự sống được giữ lại không chỉ bằng thuốc men, mà bằng lòng kiên trì và sự hiện diện của một con người bên cạnh người khác.

We use cookies

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn