Người có công giúp đỡ cách mạng

Chứng nhân lịch sử Trần Văn Sẻ

An Giang15/06/2026Trần Văn Sẻ (xã Đoàn Gò Quao)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lá thư chưa gửi

Năm 1972, giữa những ngày mưa dầm trên một vùng đồi đầy khói lửa, người lính trẻ tên Minh luôn mang theo trong túi áo một lá thư chưa gửi. Mỗi tối, dưới ánh đèn dầu leo lét, anh lại mở thư ra đọc. Đó là thư gửi cho mẹ ở quê. Trong thư, anh kể về những cánh rừng xanh, về đồng đội thân thiết và hứa rằng khi chiến tranh kết thúc sẽ trở về sửa lại mái nhà đã cũ. Một đêm, đơn vị nhận lệnh hành quân gấp. Tiếng pháo vọng từ xa làm rung chuyển cả khu rừng. Minh vội gấp lá thư lại, cẩn thận bỏ vào túi áo. Trận chiến diễn ra ác liệt hơn mọi người tưởng. Khi bình minh lên, nhiều người lính đã ngã xuống. Minh bị thương nhưng vẫn cùng đồng đội giữ được vị trí. Ít ngày sau, anh được chuyển về tuyến sau điều trị. Trong lúc thay băng, một người bạn nhìn thấy lá thư đã nhàu nát trong túi áo. “Cậu chưa gửi sao?” Minh cười: “Đợi ngày hòa bình. Khi ấy mình sẽ mang thư về tận tay mẹ.” Ba năm sau, chiến tranh kết thúc. Trên con đường làng phủ đầy nắng, Minh bước về nhà. Mẹ anh đứng trước cổng, mái tóc đã bạc đi nhiều. Anh lấy lá thư cũ từ túi áo, trao cho mẹ. Người mẹ mở thư ra, những dòng chữ đã phai mực nhưng vẫn còn đọc được. Bà lặng lẽ mỉm cười rồi ôm chầm lấy con trai. Lá thư ấy cuối cùng cũng được gửi đi, không phải qua bưu điện, mà bằng chính sự trở về bình an của người viết nó.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn