Chúng ta cùng học thôi...
Thị trưởng, Bác sĩ Trần Duy Hưng sinh ngày 16 tháng 1 năm 1912 (ông mất năm 1988 tại quê nhà Phương Canh, Nam Từ Liêm, Hà Nội).
Sau khi tốt nghiệp Trường Bưởi (THPT Chu Văn An), ông thi vào ĐH Y Hà Nội và tích cực tham gia các phong trào yêu nước, trở thành một trong những hạt nhân cách mạng của trí thức Hà Nội thời bấy giờ.
Sau khi tốt nghiệp, bác sĩ mở phòng khám tư, cũng là cơ sở cất giấu cán bộ cách mạng, cung cấp thuốc men ngoài chiến khu.
Vào những ngày cuối tháng 8/1945, ông Vũ Đình Huỳnh giới thiệu bác sĩ Trần Duy Hưng đến thăm khám sức khỏe cho Cụ Hồ. Lúc đó ông Cụ mới ở Việt Bắc về và vừa trải qua một trận ốm nặng. Sau đó, Cụ Hồ đã ngỏ ý mời ông ra làm Thị trưởng Hà Nội. (theo lời kể của ông Trần Tiến Đức, con trai Thị trưởng Trần Duy Hưng).
Sau khi nghe lời đề nghị ấy từ Bác, ông đáp lại: Thưa Cụ, cháu ra làm chủ tịch thì cháu biết làm cái gì? Đã bao giờ cháu làm chủ tịch TP đâu
Bác trả lời: Tôi cũng đã bao giờ làm Chủ tịch nước đâu, chúng ta cùng học thôi
Cuộc gặp đánh dấu từ đó ông Hưng dành trọn đời mình cho việc xây dựng thủ đô văn minh, giàu bản sắc, đặt lợi ích của người dân lên đầu. Ông nhậm chức khi mới 33 tuổi. Cũng là người giữ cương vị này lâu nhất trong lịch sử thủ đô (20 năm).
Toàn quốc kháng chiến, ông Hưng cùng Chính phủ lên chiến khu Việt Bắc, trở thành thứ trưởng Bộ Nội vụ rồi thứ trưởng Bộ Y tế. Kháng chiến thành công, ngày 10-10-1954, ông trở về tiếp quản thủ đô với trọng trách phó chủ tịch Ủy ban Quân quản.
Ngày 4-11- 1954, ông được Chủ tịch Hồ Chí Minh bổ nhiệm là chủ tịch ủy ban hành chính rồi chủ tịch UBND TP Hà Nội.
Trong 20 năm làm chủ tịch Hà Nội, ông Hưng đã có những quyết sách được đánh giá là táo bạo, vực lại một Hà Nội đang trải qua những năm tháng khó khăn, đói nghèo: bán nhà cho công nhân viên chức, cho tư nhân tham gia vào sản xuất tiêu dùng, xây các khu tập thể, phát triển nhà máy, khu công nghiệp và trường đại học tạo nền móng cho sự phát triển của thủ đô.
Ngoài mở rộng và quy hoạch đường Thanh Niên, ông cũng cho xây những công trình công cộng như công viên Thủ Lệ, công viên Thống Nhất...
Ông liêm chính, giản dị và gần gũi, hết lòng vì lý tưởng của đất nước.
Hiện tại, Thủ đô Hà Nội có một con đường lớn mang tên ông.



