Chúng ta cùng trở về
Ngày lên đường, Nguyễn Đức Long và những người đồng đội hứa sẽ cùng nhau trở về. Trên những chặng đường đầy gian khó, lời hứa ấy trở thành động lực để họ dìu nhau tiến bước. Có người đã không trở về, nhưng lời hứa năm xưa vẫn sống mãi trong ký ức của những người còn lại.
Ngày nhập ngũ, Nguyễn Đức Long cùng nhiều người bạn cùng quê lên đường. Trước giờ chia tay, họ ngồi bên nhau và nói về một ngày trở về.
Không ai biết chiến tranh sẽ kéo dài bao lâu. Nhưng tất cả đều tin rằng một ngày nào đó họ sẽ lại ngồi bên nhau ở quê nhà.
Những năm sau đó, họ cùng trải qua nhiều chặng đường hành quân. Có những cung đường dài đến mức đôi chân rộp đau. Có những đêm mưa lạnh, cả nhóm phải tựa vào nhau để nghỉ.
Mỗi khi có người mệt, những người còn lại lại động viên.
Một người mang giúp ba lô. Một người chia nước. Một người dìu bạn.
Họ cứ thế đi cùng nhau.
Nhưng chiến tranh không cho tất cả những người trẻ năm ấy cơ hội thực hiện lời hứa.
Có những người đã mãi mãi nằm lại.
Ngày hòa bình, ông Long trở về quê hương. Ông gặp lại một số đồng đội, nhưng thiếu đi những gương mặt quen thuộc.
Mỗi lần họp mặt, mọi người vẫn nhắc đến những người không trở về.
Ông Long nói: “Chúng tôi trở về thay cho cả những người đã nằm lại”.
Nay sống tại phường Hồng Bàng, ông luôn nhắc con cháu phải biết trân trọng hòa bình. Ông không muốn thế hệ sau chỉ biết chiến tranh qua những trang sách, mà mong các em hiểu rằng đằng sau hai chữ hòa bình là tuổi trẻ của biết bao con người.
Và trong ký ức của ông, lời hứa “chúng ta cùng trở về” vẫn luôn là lời hứa đẹp nhất của những người lính năm xưa.



