Chúng ta – những người trẻ hôm nay – có trách nhiệm giữ mãi không nguôi.
Tại chiến trường, Hùng được giao nhiệm vụ Bí thư Chi đoàn của đơn vị. Giữa bom đạn, anh vẫn tổ chức các buổi học chính trị, các buổi sinh hoạt Đoàn ngay trong hầm trú ẩn, thắp sáng tinh thần chiến đấu cho đồng đội. Những đêm trắng, anh cùng anh em chép tay bài hát, chép thơ Tố Hữu gửi về hậu phương – những trang giấy nhỏ mang theo hơi ấm của tình đồng đội và khát vọng hòa bình.
Tại chiến trường, Hùng được giao nhiệm vụ Bí thư Chi đoàn của đơn vị. Giữa bom đạn,
anh vẫn tổ chức các buổi học chính trị, các buổi sinh hoạt Đoàn ngay trong hầm trú ẩn, thắp sáng
tinh thần chiến đấu cho đồng đội. Những đêm trắng, anh cùng anh em chép tay bài hát, chép thơ
Tố Hữu gửi về hậu phương – những trang giấy nhỏ mang theo hơi ấm của tình đồng đội và khát
vọng hòa bình.
Một buổi chiều tháng 3 năm 1974, trong một trận đánh ác liệt tại vùng đất đỏ Tây
Nguyên, đơn vị Hùng bị bao vây. Không một chút do dự, anh đứng lên dẫn đầu mũi đột
phá, vừa chỉ huy vừa động viên anh em: "Tiến lên! Vì miền Nam! Vì Tổ quốc!" Giọng anh vang
lên giữa tiếng súng – không phải giọng của người sợ hãi mà là giọng của người đang sống trọn
vẹn nhất cuộc đời mình.
Đơn vị thoát vây. Nhưng Hùng đã ngã xuống trên mảnh đất xa xôi ấy, khi tuổi đời mới
tròn 24. Trong ba lô của anh, người ta tìm thấy cuốn sổ tay đã ố vàng, trang cuối cùng ghi vội:
"Nếu tôi không về, xin hãy nói với các bạn trẻ – hãy sống sao cho xứng đáng với những gì thế hệ
chúng tôi đã trao lại."
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua. Mỗi khi Đoàn trường tổ chức lễ kết nạp đoàn viên mới, câu
chuyện về anh Nguyễn Văn Hùng lại được kể lại – không phải để tiếc thương, mà để nhắc nhở:
ngọn lửa của thế hệ "thời hoa lửa" chưa bao giờ tắt. Nó đang cháy trong chính trái tim của mỗi
đoàn viên hôm nay, trong từng hành động xung kích tình nguyện, trong từng bước trưởng thành
của tuổi trẻ Đại học Quy Nhơn.
Và ngọn lửa ấy, chúng ta – những người trẻ hôm nay – có trách nhiệm giữ mãi
không nguôi.



