“Chúng tôi buộc dây vào nhau để không lạc” – ký ức trong đêm tối
Trong những năm tháng ác liệt của Chiến tranh Việt Nam, ông Nguyễn Văn Đức nhớ lại những đêm hành quân qua rừng sâu trên đất Hà Tĩnh.
Ông kể:
“Đêm tối không nhìn thấy gì, đường lại bị bom cày xới. Chúng tôi phải buộc dây vào nhau để đi.”
Mỗi người một đầu dây, bước từng bước chậm rãi. Chỉ cần một người trượt chân, cả hàng có thể gặp nguy hiểm.
Có lúc máy bay quần thảo trên đầu, họ phải nằm im giữa rừng, không dám cử động.
“Tim đập rất mạnh, nhưng không ai nói một lời.”
Khi nguy hiểm qua đi, họ lại đứng dậy, tiếp tục hành trình.
“Không ai được phép bỏ lại phía sau,” ông nói.



