CHÚNG TÔI CHIA NHAU VIÊN LƯƠNG KHÔ CUỐI CÙNG
Trong những ngày bị bao vây ở Thành cổ, cả tiểu đội chỉ còn lại đúng một viên lương khô – và cách họ chia nhau nó đã trở thành ký ức không thể phai mờ.
Ở Thành cổ Quảng Trị, đói không chỉ là cảm giác cồn cào trong bụng. Đói là một kẻ thù thật sự – âm thầm, dai dẳng và tàn nhẫn. Nó làm người lính hoa mắt, chân run, tay cầm súng mà tưởng như không còn sức bóp cò.
Hôm ấy là ngày thứ mười mấy tiểu đội bị cắt hoàn toàn tiếp tế. Nước uống phải hứng từ hố bom, gạo thì đã hết từ lâu. Trong túi ông chỉ còn đúng một viên lương khô bé bằng nắm tay, đã mốc xanh ở một góc.
Cả tiểu đội ngồi co ro trong hầm, ánh đèn pin yếu ớt soi những khuôn mặt hốc hác, xám ngoét. Không ai nói đến chuyện ăn, nhưng ai cũng nhìn viên lương khô.
Ông bẻ nó ra làm bốn phần. Không đều nhau. Nhưng không ai phàn nàn.
Có thằng vừa nhai vừa cười:
“Ăn thế này về hậu phương chắc ăn khỏe lắm.”
Có thằng nuốt vội, rồi lặng im quay mặt đi. Ông biết nó đang nhớ nhà.
Viên lương khô khô khốc, đắng ngắt, nhưng lúc ấy lại quý hơn vàng. Nó không đủ làm no bụng, nhưng đủ để nhắc mọi người rằng: chúng ta vẫn đang sống cùng nhau.
Đêm đó, hai người trong tiểu đội hy sinh trong một trận pháo. Phần lương khô họ ăn chính là bữa ăn cuối cùng trong đời.
Sau này, khi đã hòa bình, ăn bao nhiêu cao lương mỹ vị, ông vẫn không quên vị đắng khô của viên lương khô năm ấy. Nó không chỉ là thức ăn – mà là tình đồng đội, là sự san sẻ, là cách con người níu lấy nhau giữa ranh giới sống chết.


