Chúng tôi đã từng đi trong bóng tối như thế
“Có những đoạn đường, không ai được phép nói một lời.”
Đó là câu mở đầu trong lời kể của Nguyễn Thị Tý khi nhắc lại quãng thời gian làm nhiệm vụ trên tuyến đường Trường Sơn.
Không phải ai cũng biết rằng, bên cạnh những đoàn xe vận tải, còn có những đội thanh niên xung phong làm nhiệm vụ mở đường, dẫn đường trong đêm. Công việc ấy không ồn ào, nhưng luôn tiềm ẩn nguy hiểm.
Theo lời bà Tý, ban ngày gần như không thể di chuyển vì máy bay thường xuyên trinh sát. Mọi hoạt động chủ yếu diễn ra vào ban đêm — trong bóng tối gần như tuyệt đối.
Không đèn.
Không tiếng động lớn.
Chỉ có những bước chân nối tiếp nhau.
Có những đoạn đường phải đi qua rừng rậm, trơn trượt. Người đi trước dò đường, người sau bám theo. Nếu lạc nhịp, cả đội có thể mất phương hướng.
Điều đặc biệt là, mọi người giao tiếp với nhau bằng những ký hiệu rất nhỏ — một cái chạm tay, một tiếng động nhẹ. Lời nói trở thành thứ xa xỉ.
Bà kể rằng, có lần cả đội phải dừng lại rất lâu chỉ vì nghi ngờ có máy bay trên đầu. Không ai nhìn thấy gì rõ ràng, nhưng tất cả đều im lặng chờ đợi.
Thời gian lúc đó trôi rất chậm.
Sau chiến tranh, khi nhắc lại những ngày tháng ấy, bà không nói nhiều về khó khăn. Điều bà nhớ nhất lại là cảm giác tin tưởng lẫn nhau — khi mỗi người đều đặt sự an toàn của cả đội lên trên bản thân mình.
“Đi trong bóng tối, nhưng không ai thấy mình cô đơn.”
Câu nói ấy, tưởng đơn giản, nhưng lại gói gọn cả một giai đoạn mà con người đã cùng nhau vượt qua bằng sự kiên trì và kỷ luật.


