Chúng tôi đang đứng chụp
Chúng tôi đang đứng chụp tấm ảnh với ông Thu thì Hồng đến
Chúng tôi đang đứng chụp tấm ảnh với ông Thu thì Hồng đến. Anh lái một chiếc xe tắc xi. Anh không hề biết mình là con nuôi của ông Thu suốt sáu chục năm qua. Tôi thông báo cho Hồng biết người cha đẻ của Hồng là một cán bộ chỉ huy quân Giải phóng. Ông đã chết. Hồng nói với chúng tôi nhà anh bây giờ ở phía Bắc sông Hương. Tôi chợt nhớ ra đó là người đàn ông đã từng đạp xe xích lô chở tôi từ ga Huế về tòa soạn báo Dân (Bình Trị Thiên) trước ngày chia tỉnh. Tôi đi dực hội nghị cộng tác viên của báo Dân đầu xuân. Sau khi chiến tranh kết thúc tôi đã rời quân đội, chuyển sang ngành giáo dục và tham gia viết báo nghiệp dư. Hồi đó “tàu chợ” chạy tuyến từ Vinh vào đỗ ở ga Huế thường ban đêm. Có lúc đường hư hỏng, tàu trật ray, chết máy trễ mất cả một ngày trời. Bây giờ Hồng vẫn chở khách nhưng bằng tắc xi. Nghe tôi nhắc lại kỷ niệm xưa anh chợt nhớ ra và òa lên. Biết được mục đích của cuộc gặp, Hồng sửng sờ. Từ trước đến giờ anh không hề nghe cha mình nói về điều này. Chúng tôi sẽ đưa anh về tìm lại quê hương bản quán. Anh sẽ gặp lại những người thân yêu ruột thịt của mình mà anh chưa biết tên. Người cha ruột của Hồng không kịp quay về gặp gỡ đứa con. Ông đã hy sinh khi tiến vào cửa ngõ Sài Gòn trước ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng.



