“Chúng tôi đào đất bằng tay” – ký ức người cứu nạn sau bom
Trong những năm tháng ác liệt của Chiến tranh Việt Nam, không chỉ có những người trực tiếp chiến đấu mà còn có những con người âm thầm làm nhiệm vụ cứu nạn sau mỗi trận bom. Ông Nguyễn Văn Hợi là một trong số đó.
Nhắc lại ký ức năm xưa, ông Hợi không giấu được sự xúc động. Ông kể, mỗi lần máy bay địch rút đi, cũng là lúc ông và đồng đội lao ra hiện trường.
“Chúng tôi không có máy móc gì, chỉ có cuốc, xẻng, thậm chí nhiều khi phải đào đất bằng tay.”
Đất đá bị bom cày xới, nhà cửa đổ nát. Dưới những đống đổ nát ấy có thể là người bị thương, cũng có khi là những người đã không còn nữa. Nhưng dù trong hoàn cảnh nào, họ vẫn phải tìm kiếm.
Ông nhớ lại một lần, sau một trận bom lớn ở vùng quê thuộc Hà Tĩnh, cả đội được lệnh đến cứu nạn.
“Chúng tôi nghe thấy tiếng gọi yếu ớt dưới đống đất. Ai cũng dồn sức đào nhanh nhất có thể.”
Không ai bảo ai, mọi người dùng tay bới đất, gạt từng tảng gạch. Cuối cùng, họ đã cứu được một người phụ nữ còn sống sót.
“Lúc kéo được người ra, ai cũng mừng đến rơi nước mắt,” ông nói.
Nhưng không phải lúc nào cũng có phép màu. Có những lần, khi đào đến nơi, chỉ còn lại sự im lặng.
“Đau lắm, nhưng không được dừng lại, vì còn những người khác đang chờ,” ông nghẹn ngào.
Công việc ấy lặp đi lặp lại, ngày này qua ngày khác. Không tiếng súng, không trực tiếp đối mặt kẻ thù, nhưng luôn cận kề cái chết.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng với ông Hợi, những ký ức ấy vẫn còn nguyên vẹn:
“Chúng tôi chỉ mong cứu được thêm một người. Còn người là còn hy vọng.”



