“Chúng tôi hát để quên sợ hãi” – ký ức của thanh niên xung phong
Bà Nguyễn Thị Hoa kể rằng, giữa bom đạn, họ vẫn hát.
“Sau mỗi ngày làm đường, chúng tôi ngồi lại và hát cùng nhau.”
Tiếng hát không chỉ là niềm vui, mà còn là cách để vượt qua nỗi sợ.
“Hát để quên đi những gì vừa trải qua.”
Có những người hôm nay còn hát, ngày mai đã hi sinh. Nhưng tiếng hát vẫn tiếp tục.



