Bài viết

Chúng tôi không chỉ chiến đấu bằng súng đạn, mà còn bằng niềm tin sau lưng mình là cả Tổ quốc

Ninh Bình03/05/2026đoàn phường yên thắng (đoàn phường yên thắng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những ký ức không nằm yên trong quá khứ, mà âm thầm đi cùng con người qua năm tháng, đặc biệt với những người lính từng đi qua chiến tranh thì ký ức ấy đã trở thành một phần đời không thể tách rời. Với cựu chiến binh Lê Hồng Táo (73 tuổi) ở xã Hoằng Hóa - một trong những nhân chứng lịch sử trong trận đánh cuối cùng của Chiến dịch Hồ Chí Minh, quãng thời gian đẹp nhất của cuộc đời ông vẫn là “trên trận tuyến đánh quân thù”.

Ngồi trong căn nhà nhỏ, giọng ông trở nên hào sảng lại khi nhắc đến những ngày đầu nhập ngũ. Khi ấy, chàng thanh niên Lê Hồng Táo rời quê hương theo tiếng gọi của Tổ quốc, mang theo một niềm tin: ra đi để giành lại độc lập, tự do cho đất nước. Sau 6 tháng huấn luyện, ông nhận nhiệm vụ tại D40, E116, F27, đóng quân trong một khu rừng ở Tây Ninh, giữa miền Đông Nam bộ. Từ đó, cuộc đời người lính đặc công bắt đầu, với những nhiệm vụ mà mỗi bước đi đều có thể là lằn ranh giữa sống và chết.

Ông kể: “Làm lính đặc công là chấp nhận đi vào những nơi hung hiểm nhất. Chúng tôi phải học cách “biến mình” thành một phần của thiên nhiên, khi là cái cây, lúc là tảng đá... lặng lẽ, kiên nhẫn, chờ thời cơ. “Xuất quỷ nhập thần” không chỉ là cách đánh, mà còn là cách tồn tại. Có những lần, khoảng cách giữa ông và kẻ địch chỉ vài bước chân, nhưng chỉ cần một cử động nhỏ cũng có thể đổi bằng cả mạng sống”. Sự dũng cảm, gan dạ, mưu lược trong chiến đấu theo ông Táo là bởi “Trên chiến trường, chúng tôi không chỉ chiến đấu bằng súng đạn, mà còn bằng niềm tin rằng phía sau lưng mình là cả Tổ quốc đang chờ ngày hòa bình”.

Trong mỗi trận đánh, đơn vị đặc công thường chia thành nhiều mũi, mỗi mũi chỉ vài người, lặng lẽ tiến sâu vào lòng địch. “Vì đánh từ trong lòng địch đánh ra nên rất nguy hiểm. Mỗi lần thực hiện nhiệm vụ, chúng tôi đều xác định, bị thương nhẹ thì tự mình trốn thoát, còn nếu bị thương nặng, không thể di chuyển, thì chấp nhận hy sinh. Bởi nếu đồng đội quay lại cứu, có thể sẽ chết cùng nhau mà không hoàn thành nhiệm vụ”, câu nói được ông Táo kể bằng giọng bình thản, nhưng phía sau là một sự lựa chọn khắc nghiệt mà chỉ những người đi qua chiến tranh mới có thể thấu hiểu trọn vẹn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn