Chúng tôi lớn lên từ những ngày đất nước bình yên
"Chúng tôi lớn lên từ những ngày đất nước bình yên" là lời bộc bạch chân thành của tuổi trẻ trước giá trị của độc lập, tự do. Một góc nhìn tĩnh lặng để lắng nghe lịch sử, thấu hiểu món nợ ân tình với thế hệ đi trước và viết tiếp hành trình cống hiến của thế hệ hôm nay.
CHÚNG TÔI LỚN LÊN TỪ NHỮNG NGÀY ĐẤT NƯỚC BÌNH YÊN
Có một điều mà tôi từng nghĩ là rất đỗi bình thường: mỗi sáng thức dậy, mình được đến trường, được ngồi trong lớp học, được cùng bạn bè cười nói về những chuyện rất nhỏ của tuổi trẻ. Em có thể tự do lựa chọn điều mình muốn học, công việc mình muốn theo đuổi và những ước mơ mình muốn thực hiện.Tôi từng nghĩ đó là cuộc sống vốn dĩ phải như vậy.Cho đến khi tôi bắt đầu lớn hơn và biết chậm lại để lắng nghe.
Sự thay đổi trong nhận thức của tôi không đến từ những triết lý lớn lao, mà bắt đầu từ một khoảnh khắc rất nhỏ. Đó là một chiều lặng gió khi tôi có dịp ghé thăm Nghĩa trang Liệt sĩ ở Quảng Ngãi. Đứng trước hàng ngàn bia mộ trắng tắp tắp xoe tròn dưới nắng, nhìn những dòng chữ khắc độ tuổi "18", "19", "20", tôi đột nhiên giật mình. Những con số đó trùng khớp với tuổi của tôi và bạn bè tôi hôm nay. Lần đầu tiên, lịch sử đối với tôi không còn là những cột mốc khô khốc trong sách giáo khoa, mà là gương mặt, là cuộc đời của những con người bằng xương bằng thịt.
Tôi nhận ra rằng, có một thế hệ đã từng không có những ngày tháng bình yên như chúng tôi. Những người trẻ của ngày ấy cũng từng có tuổi thanh xuân, từng có gia đình để yêu thương, những ước mơ riêng và một tương lai mà họ hoàn toàn có quyền lựa chọn. Nhưng khi đất nước cần, họ đã gác lại tất cả để đi về phía chiến trường. Có người ra đi và trở về. Có người ra đi rồi mãi mãi nằm lại nơi núi rừng, sông bãi. Có những người mang theo ký ức và vết thương chiến tranh suốt phần đời còn lại. Và cũng có những người ở lại phía sau, lặng lẽ sống qua nửa đời người chỉ để chờ đợi một tin tức không bao giờ đến. Một người lính cũng từng là một người con được nuông chiều. Một người thanh niên xung phong cũng từng có một tuổi trẻ với biết bao khát vọng. Một người mẹ nơi hậu phương cũng từng có những đêm không ngủ ngóng tiếng chân ngoài ngõ. Chiến tranh vì thế không chỉ được viết bằng những chiến công vang dội. Chiến tranh còn được viết bằng những cuộc chia ly, những nỗi nhớ khắc mỏi, những lời hứa dở dang và những tình cảm tha thiết — tình đồng chí, tình yêu, tình gia đình — vẫn nở hoa ngay giữa vùng đất bom đạn.
Tôi từng tự hỏi: "Nếu sinh ra trong những năm tháng ấy, liệu mình có đủ can đảm để bước đi?"
Tôi không biết câu trả lời. Có lẽ tôi cũng không bao giờ biết được, bởi tôi may mắn được sinh ra trong hòa bình. Tôi lớn lên không nghe tiếng bom nổ, không phải sống trong phập phồng lo sợ ngày mai sẽ mất đi người thân. Tôi lớn lên từ những ngày đất nước đã bình yên. Và chính vì thế, đôi khi tôi vô tình quên mất rằng sự bình yên ấy chưa bao giờ là điều hiển nhiên. Nó được đánh đổi bằng tuổi trẻ của biết bao người. Bằng những cuộc chia tay không có ngày gặp lại. Bằng mồ hôi, xương máu và cả nước mắt của những người mẹ, người vợ trải dài qua nhiều thập kỷ.
Là sinh viên, chúng tôi không phải cầm súng ra chiến trường như thế hệ cha anh. Nhưng điều đó không có nghĩa là chúng tôi đứng ngoài dòng chảy trách nhiệm với đất nước. Thế hệ trẻ hôm nay có một sứ mệnh khác để tiếp nối: đó là học tập nghiêm túc hơn, sống có trách nhiệm với bản thân và cộng đồng, không hoang phí thời gian và không thờ ơ trước lịch sử. Lòng yêu nước trong thời bình không cần phải bắt đầu từ những điều quá lớn lao. Nó bắt đầu từ việc biết trân trọng những gì đang có, biết nghiêng mình trước những hy sinh của quá khứ, và sống sao cho xứng đáng với cái giá của hai chữ "hòa bình". Chúng tôi không thể trở lại những năm tháng hoa lửa để chiến đấu cùng cha anh, nhưng chúng tôi lựa chọn trở thành những người kể chuyện. Kể lại để những ký ức không bị thời gian vùi lấp. Kể để lịch sử không chỉ nằm trong những trang sách cũ, mà trở thành dòng máu nóng chảy trong tim của thế hệ trẻ hôm nay.
Chúng tôi – những người lớn lên trong hòa bình – mang trên vai một món nợ ân tình với quá khứ. Món nợ ấy không thể trả bằng những lời nói sáo rỗng, mà bằng cách sống thật tốt, cống hiến hết mình cho cuộc đời mà thế hệ trước đã dùng cả tuổi trẻ để đánh đổi. Để một ngày nào đó, khi nhìn lại những năm tháng hoa lửa, chúng tôi có thể tự hào nói rằng:
Chúng tôi đã lắng nghe. Chúng tôi đã ghi nhớ. Và chúng tôi đang tiếp nối.
Kể lại một câu chuyện – Gìn giữ một ký ức – Tiếp nối một thế hệ.



